Bài thơ: CẬU BÉ LOẮT CHOẮT (“The little boy”) của Helen Buckley

bai-tho-cau-be-loat-choat-the-little-boy-cua-helen-buckley

CẬU BÉ LOẮT CHOẮT
(“The little boy”)
– Helen Buckley –

Cậu bé loắt choắt đến trường học
Vào buổi sáng nọ
Cô giáo nói:
“Hôm nay chúng ta sẽ vẽ một bức tranh;”
“Tuyệt!” – Cậu bé nghĩ ngay trong đầu.
Cậu ta thích được vẽ mọi thứ;
Từ sư tử đến cọp,
Đàn gà đến bầy trâu
Hay tàu lửa và chiếc thuyền
Cậu lấy ra hộp chì màu
và bắt đầu hí hoáy vẽ

Nhưng cô giáo lại nói: “Đợi đã!”
“Chưa ai được bắt đầu nhé!”
Và cô đợi cho đến khi tất cả trẻ đã trật tự.
Cô nói: “Bây giờ, Chúng ta sẽ vẽ những bông hoa.”
Ý nghĩ nảy lên trong đầu cậu “Hay thật!”
Cậu ta thích tô điểm từng bông hoa xinh đẹp
Nào chút màu hồng, màu cam và thêm cả màu xanh da trời nữa.
Nhưng cô lại nói tiếp: “Từ từ!
“Cô sẽ làm mẫu cho các em xem”
Đó là bông hoa màu đỏ cùng thân cây màu xanh lá
Và cô nói: “Đây,”
“Bây giờ các em có thể bắt đầu”.

Cậu bé nhìn chằm chằm vào bông hoa của cô
Rồi nhìn xuống bông hoa của mình đã vẽ
Thật ra cậu ta thích bông của mình hơn
Nhưng cậu chẳng nói một lời.
Cậu lật sấp trang giấy bài làm lại,
rồi vẽ một bông hoa như của cô giáo.
Đó là bông hoa màu đỏ cùng thân cây màu xanh lá

Một ngày khác
Cô giáo nói:
“Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau nặn đất sét nhé.”
“Tuyệt!” – Cậu bé nghĩ ngay trong đầu.
Cậu thích mê đất sét.
Cậu có thể làm thật nhiều thứ từ đất sét
Rắn đến người tuyết,
Con voi khổng lồ và chú chuột nhắt
Hay những chiếc xe hơi và xe tải
Cậu liền lấy ra và nhào nắn
những viên đất sét của mình.

Nhưng cô giáo lại nói” “Đợi đã!”
“Chưa ai được bắt đầu nhé!”
Cô đợi cho đến khi tất cả trẻ đã trật tự.
Cô nói “Bây giờ, chúng ta sẽ nặn một cái đĩa.”
Cậu bé liền nghĩ “Được đấy!”
Cậu ta cũng thích nặn cái đĩa và cậu bắt đầu làm được vài cái
với đủ mọi hình thù và hình dạng

Nhưng cô giáo nói tiếp rằng: “Từ từ!”
“Cô sẽ làm cho các em xem”
Và rồi cô cho cả lớp xem cô làm như thế nào
Một cái đĩa thật sâu
Cô nói: “Đây”
“Bây giờ các em có thể bắt đầu”

Cậu bé nhìn chằm chằm cái Đĩa của cô giáo
rồi lại nhìn cái đĩa của mình
Vẫn là cậu thích cái của cậu làm hơn
Nhưng cậu chẳng nói lời nào
Thế là cậu lăn những tác phẩm của mình thành viên
Làm một cái đĩa giống như của cô giáo
Một cái đĩa thật là sâu.

Một thời gian ngắn
Cậu bé đã học cách chờ đợi
và quan sát
cũng như học làm những thứ sao chép từ cô giáo
Sớm muộn gì
thì cậu ta đã không còn tự mình làm thứ gì nữa.

Rồi điều gì đến cũng đến
Cậu bé ấy cùng gia đình
Chuyển đến một ngôi nhà mới
Một thành phố mới
Và vẫn là cậu bé loắt choắt ấy
Nhưng một ngôi trường mới.

Cô giáo nói:  “Hôm nay chúng ta sẽ vẽ một bức tranh nhé.”
Cậu bé nghĩ “Cũng hay đó!”
cậu ngồi đợi cô giáo
chỉ để hướng dẫn cần làm gì.
Nhưng sao cô không nói lời nào cả.
Cô chỉ lượn quanh lớp mà thôi.

Khi cô đến chỗ của cậu
Cô hỏi: “Em không muốn vẽ tranh hay sao?”
Cậu bé nói: “Dạ có. Chúng ta sẽ vẽ gì vậy cô?
Sao em biết được cho đến khi cô làm mẫu”. Cậu trả lời
Cậu hỏi tiếp: “Em phải làm sao đây cô?”
Cô ngạc nhiên đáp : “Tại sao, em cứ vẽ tùy ý em thôi”
“Màu gì cũng được sao?” – Cậu bé lại hỏi
“Bất cứ màu nào” – Cô đáp
Và thế là cậu hí hửng vẽ một bông hoa đỏ và thân lá màu xanh.




Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.