Bài văn biểu cảm về mẹ

ke-bieu-cam-ve-me-13329-2

Biểu cảm về mẹ

Bài văn 1:

– Mẹ! Tôi khẽ gọi khi mẹ với lấy chiếc áo mưa móc ở phía sau cánh cửa: – Mấy giờ mẹ về với con?

– Xong việc mẹ sẽ về. Con ngủ cùng em nhé. Trời mưa lạnh, nhớ đắp chăn cho em kẻo em lại ho nhiều. Sáng mai mẹ sẽ đưa em đi khám bác sĩ. Mẹ tôi vừa vuốt nước mắt trên má tôi vừa khuyên. Trên khóe mắt mẹ cũng rưng rưng.

Khoát áo mưa lên mình, mẹ tôi khẽ khàng mở cửa bước ra rồi nhẹ nhàng khép lại, sợ thằng Hảo giật mình. Ngoài trời mưa lâm râm. Tôi nhìn qua cửa sổ dõi theo cho đến khi dáng mẹ chìm khuất trong bóng bóng mưa nhạt nhòa.

Mẹ tôi là công nhân vệ sinh đường phố. Từ ngày ba tôi qua đời, một mình mẹ gồng vai gánh vác việc gia đình. Để có thời gian chăm sóc và đưa chúng tôi đi học, mẹ xin làm ca đêm. Biết là vất vả nhưng làm thế nào được. Mẹ chỉ có một mình, còn chúng tôi thì còn nhỏ quá, bao nhiêu công việc chẳng biết nương nhờ vào ai. Mẹ tảo tần sớm hôm để chị em tôi được học hành chu đáo. Mẹ thường bảo các con phải gắng học mới có tương lai tốt hơn được. Thương mẹ, tôi chăm chỉ từng ngày, vừa học vừa trông em. Tuy thành tích không đứng đầu lớp, nhưng danh hiệu học sinh giỏi cuối năm học vừa rồi khiến mẹ vui lắm.

Tôi thương mẹ tôi những ngày giông gió. Trời Sài Gòn không lạnh nhưng làm việc trong đêm mưa gió thì không vất vả nào bằng. Mỗi đêm đi làm về, bàn tay mẹ lạnh cóng. Nằm ôm thằng Hảo, mà mẹ thao thức, thỉnh thoảng lại thở dài. Mẹ thở rất khẽ nhưng tôi vẫn nghe được. Có lẽ vì đã quá giấc, lại thêm nỗi lo cho công việc ngày mai khiến mẹ không thể nào ngủ được. Nhiều đêm mất ngủ khiến mẹ mệt mỏi, đôi mắt mờ đục, trĩu nặng lo âu.

Tôi thương mẹ tôi những ngày lễ tết. Ngày tết, mọi nhà sắm sửa linh đình, mẹ vẫn tất bật với công việc. Đến đêm ba mươi, mẹ chỉ kịp mua sắm vài thứ cần thiết rồi về sửa soạn trong nhà. Ngày tết, chúng tôi chỉ luẩn quẩn trong nhà. Ở đây, không có họ hàng thân thiết nên chẳng qua lại cùng ai. Nhà ngoại thì ở xa quá, tận miền Châu Đốc. Năm ngoái mẹ đưa chúng tôi về rồi nên năm nay không về nữa. Mẹ bảo để dành tiền để mua cho tôi chiếc xe đạp đi học. Tôi cũng không đòi về.

Thằng Hảo trở mình rồi ho lên mấy tiếng, tôi vội kéo chăn đắp rồi ôm nó. Mấy hôm nay trở trời, nó bị ho. Mẹ tôi vẫn chưa đưa nó đi khám bác sĩ được. Đêm hôm qua nó trở dậy, không thấy mẹ liền khóc. Tôi dỗ dành mãi nó mới chịu ngủ. Mới bé xíu mà nó cũng biết thương mẹ lắm. Nghe tôi khuyên mẹ đi làm vất vả, em ngủ ngoan cho mẹ yên tâm làm việc, nó ôm tôi không khóc nữa nhưng vẫn thút thít. Một lúc thì ngủ.

Ngoài trời vẫn lác đác cơn mưa. Những giọt mưa bay bay như hoa bụi xoẹt qua bóng đèn điện đường hiu hắt. Tôi hình dung dáng mẹ tôi còm cõi giữa đường phố, bàn tay run run vì lạnh, xách từng bịch rác to ném lên thùng xe. Chiếc xe chở rác rục rịch dịch chuyển, mẹ lại đi, tiến về phía trước xa dần, xa dần rồi chìm khuất trong bóng tối mịt mờ.


Bài văn 2:

“Biển Đông còn lúc đầy vơi / Chứ lòng cha mẹ suốt đời tràn dâng”. Tôi luôn cảm thấy mình thật hạnh phúc khi vẫn còn gia đình và người quan trọng nhất là mẹ.

Mẹ tôi năm nay cũng ngoài 40 tuổi rồi. Cái tuổi chưa hẳn đã già nhưng cũng chẳng còn son trẻ nữa. Dáng mẹ gầy gò, xanh xao vì vất vả nhiều. Suốt ngày tất bật với công việc ở nhà và cơ quan khiến mẹ chẳng có thời gian để làm đẹp. Mẹ thường nói mẹ chẳng cần đẹp đâu, chỉ cần chăm lo thật tốt cho gia đình, nhìn các con lớn lên trong tình yêu thương và hạnh phúc là mẹ mừng rồi. Với mẹ, gia đình là tất cả.

Tuổi 40, tóc mẹ chưa bạc màu nhưng không mượt cũng không đẹp như bao người khác. Tóc của mẹ khá khô và ngắn. Đôi mắt hai mí nhỏ màu nâu đậm đã thâm mờ vì những nỗi lo âu và nhiều đêm mất ngủ. Tiếng mẹ trong trẻo và giọng hát thạt ngọt ngào. Tôi thích nhất được nghe mẹ hát dân ca. Chao ôi, những lời ca êm ái có cánh cò, ruộng lúa như mở ra trước mắt tôi cả một thế giới xa xăm, vời vợi.

Trong xóm mọi người thường khen tính tình mẹ thân thiện, dễ thương và hiền. em cũng thấy vậy tại mẹ em rất hiền và luôn nói chuyện vui vẻ với mọi người, ở nhà cũng vậy.

Em nhớ những ngày còn bé mẹ luôn yêu thương em hết mình dù em luôn học dỡ và thường bị ba mắng. Mỗi lần em cũng bị bệnh mẹ luôn ngồi cùng em tới 2 giờ sáng. Còn khi mẹ em bệnh lại em cũng ngồi kế mẹ và chăm mẹ dù mẹ sốt nặng. Em luôn là người không bao giờ biểu thị tình cảm ra ngoài mà em biểu thị qua từng hạnh động.

Nhiều lúc em cũng muốn mình cứ mãi còn nhỏ để được ở bên vòng tay mẹ lâu hơn. Được mẹ cưng chiều như trứng.Nhưng ai rồi cũng lớn và biết suy nghĩ hơn cho người quan trọng trong cuộc đời của mình.

Bài viết liên quan:

3 bình luận

3 Trackbacks / Pingbacks

  1. Cảm nghĩ về người bà kính yêu của em - Theki.vn
  2. Dàn ý bài văn tự sự kết hợp miêu tả và biểu cảm lớp 7 - Theki.vn
  3. Hướng dẫn cách làm bài văn biểu cảm về một người thân thiết - Theki.vn

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.