Kể lại cuộc gặp gỡ giữa bướm hoa và ong mật trong khu vườn xuân

ke-lai-cuoc-gap-go-giua-buom-hoa-va-ong-mat-trong-khu-vuon-xuan

Một chú bướm màu sặc sỡ xập xòe bay lượn nhởn nhơ trong một vườn hoa. Bướm bỗng phát hiện một chú ong mật đang cần cù hút nhụy trên một bông hoa. Bướm sà xuống, buông lời thăm hỏi:

Chào ong mật, tội vạ gì mà đầu tắt mặt tối suốt ngày thế cho khổ thân? Trời đất phú cho chúng ta đôi cánh là để du ngoạn. Đời là một cuộc du lịch dài phải không ong?

Sao, đời chỉ là một cuộc du lịch ư ? Không thể thế được bướm ạ.

Bướm vẫn lải nhải: Con người có đôi chân, chúng ta có đôi cánh, chân chẳng để rong chơi, cánh chẳng để bay nhởn nhơ thì còn để làm gì ? Sống là để tìm hạnh phúc. Hạnh phúc biết bao nếu suốt đời được la cà trong những công viên, dập dìu sớm chiều trong những bộ quần áo đẹp. Mùa xuân ư ? Mùa của hội hè du lịch. Từ chót vót những đỉnh núi cao, rừng rậm ngàn vạn bướm trắng bay đi trẩy hội mùa xuân, mở những vũ hội bất tận trong không trung. Mùa hè ư ? Chúng lại kéo nhau về múa lượn trên những núi rừng quê hương trong những bộ trang phục rực rỡ như muôn màu hoa. Đời là vui chơi, hội hè, nhảy múa!

Ong vốn ít nói, lặng lẽ suy tư nhưng không chịu nổi cái triết lý lỗi thời của bướm bèn lên tiếng: “Bướm có biết một nhà văn đã nói gì về chúng ta không ? Ong bảo “Nhện nằm ỳ một chỗ, bướm lăng quăng suốt ngày, cho nên trong lịch sử không hề có mặt nhện cũng chẳng có mặt bướm, chỉ có mặt ong mà thôi”. Tớ cũng bay nhưng để đem lại cho đời một cái gì đó có ích, những dòng mật ngọt chữa bệnh, nuôi người”.

Nhưng cuộc sống có ích của các cậu xem chừng gò bó, vất vả lắm, ai mà chịu được. Người ta bảo xã hội loài ong là nghiêm ngặt, đi về không được quên cửa, nhầm nhà, chân không có phấn hoa thì đừng hòng vào tổ, mấy ong trực ca nó đuổi thẳng cánh, ôi còn gì là tự do! Người ta còn tính toán rằng, muốn có một kí mật hoa, giả sử chỉ có một mình cậu thì cậu sẽ phải bay đi bay về tới bốn mươi lăm vạn dặm, áng chừng mười lần vòng quanh trái đất. Thú thật tớ chỉ nghe cùng đã thót tim rồi!

Ong không có nhiều thời gian để tiếp chuyện gã bướm lêu lổng vô tích sự. Rặng cây đang dâng hoa. Con người đang chờ mật. Ong hối hả bay đi theo cách sống của mình: “Ta thà làm loài ong vất vả, hi sinh kiếm mật cho đời chứ nhất quyết không thể là loài bướm ích kỉ, lười biếng, chỉ biết lượn lờ rong chơi”.

Bình luận: