Kể lại một kỷ niệm khó quên với người thân yêu của em

ke-lai-mot-ky-niem-kho-quen-voi-nguoi-than-yeu-cua-em

Kể lại một kỷ niệm khó quên với người thân yêu của em

  • Mở bài:

Gia đình tôi là là một gia đình vui vẻ. Ba tôi là kỹ sư phần mềm, còn má tôi là bác sĩ điều dưỡng. Chị gái tôi đã lớn, hiện đang du học ở Úc. Chị ấy thì mập mạp còn tôi thì gầy nhom. Tôi hay trêu chị ấy vì cái dáng mập mập trong khó coi ấy. Mỗi lúc như thế, chị tức giận rượt đuổi, tôi nhanh chân chạy mất. Từ ngày chi jđi du học, tôi chẳng còn ai để trêu chọc mỗi ngày nữa.

  • Thân bài:

Đợt hè đó, tôi về Phú Yên quê của má chơi ba tháng. Khi trở lên thành phố, vừa lò dò vào sân, bỗng tôi nhận ra có một người lạ đang đi lại trong nhà. Kẻ trộm! Nhanh như chớp, tôi vớ lấy sào rút quần áo, kêu to “A… a… a…!” và lao thẳng vào phòng khách. Kẻ trộm ngoảnh phắt lại. Thật kinh khủng, thay vì tấn công kẻ trộm, tôi lại bị tóm chặt lấy tai, xoắn một vòng đau đến trào nước mắt. “Nữ kẻ trộm” quát the thé: “Đùa kiểu gì thế hả ? ”

Mắt tôi lác xệch. Rõ ràng là giọng chị gái tôi, chị Hoài, nhưng sao vóc dáng lại hóa ra thế này. Trước mặt tôi là một cô gái rất “đô con”, mái tóc cắt ngắn vén qua tai, trông lạ hoắc! “Chị đấy à?” – Tôi thều thào. Bà chị xoắn tai tôi thêm một vòng nữa: “Đủ rồi nhé, Hoàng mà dám bảo chị béo, chị cho biết tay ”. Chỉ ba tháng hè không gặp, chị tôi biến đổi thế đây. Hệt như bị cây đũa phép của một bà tiên to béo gõ lên người lia lịa. Kể từ đó, tôi “tôn kính” gọi chị Hoài là Kẹo ú bà bà.

Luôn mắng át mỗi khi tôi lỡ mồm nhắc đến chữ “béo” nhưng chị Hoài cũng tự lên kế hoạch giảm béo ! không bánh mì pa-tê, đĩa mì xào hoặc bát xôi xéo mẹ làm cho bữa điểm tâm chị Hoài nhường hết cho thằng em.

Bữa trưa, đi học về, chị chỉ ăn lưng bát cơm, rồi lèn bụng bằng toàn rau củ quả. Hệt như không còn cô học sinh cừ phách lớp 10 chuyên Hóa nữa, mà một chị thỏ ủ ê đã nhảy vào thay thế chị tôi. Sau giấc ngủ trưa, phần bánh quy hay mấy củ khoai lang mật cất trong lồng bàn, tôi đánh chén một cách ồn ào, chị Hoài ngồi im thít, cắm cúi học bài. Tôi mang một củ khoai tươm mật huơ trước mũi chị: “Ngon lắm đó. Ngọt lịm! Ăn vào sẽ tăng vài ký lô!” Bà chị kiên cường đưa tay gạt ra.

Hai tuần trôi qua, chị Hoài nín thở đứng lên bàn cân. Tôi rón rén rình. Mũi kim ngập ngừng rồi dừng lại ở con số 56. Tức là hệt số cân cũ. Mặt chị Hoài buồn xơ. Đêm hôm ấy, đang ngủ, bỗng vẳng tiếng lục đục khả nghi. Tôi chồm dậy, nhón chân đi xuống bếp. Một bóng trắng lúp xúp nấp sau bàn ăn. Tôi lại ngoác miệng rú lên. Cái bóng đứng vụt dậy. Không ai xa lạ, chính là chị tôi ngồi cạnh nồi cơm nguội, vừa ăn vừa ôm quyển sách luyện thi.

Cả nhà thức giấc, nhao nhác. Kẹo ú bà bà chạy trốn vào phòng riêng, khóc nức nở. Bỗng dưng nghe tiêng khóc ấy, như có niềm thương cảm xót xa kì lạ len vào tim tôi.

Một buổi trưa, chị Hoài bị ngất vì nhịn đói nhiều quá, hạ đường huyết, các bạn phải dìu về. Tôi cuống cuồng pha sữa, rồi pha nước đường, cố xúc cho chị. Một lúc sau, chị tỉnh lại, he hé mắt nhìn tôi. Tự dưng, tôi khóc òa lên: “Chị ơi, đừng nhịn nữa. Em không trêu chị là béo, là Kẹo ú nữa đâu mà…’’.

  •  Kết bài

Chị Hoài bỏ kiểu nhịn ăn kinh khủng. Khi bà chị tuyên bố: “Phải có sức mới thi học sinh giỏi Hóa cấp thành phố được chứ ”, tôi vỗ tay hết mình. Hai chị em lại tranh nhau bữa sáng, bữa xế. Nhưng tôi không bao giờ trêu ghẹo vóc dáng chị nữa. Dù vẻ ngoài thê nào, đấy vẫn là người chị ruột thịt thân yêu nhất của tôi. Chị đã cho tôi tự hào xiết bao khi chiếm hết giải nhất này đến giải nhất khác trong các kì thi học sinh giỏi. Ngay khi ngồi viết lại kỷ niệm này, tôi vẫn nhẩm gọi chị là Kẹo ú bà bà với tất cả mến thương.




Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.