Kể lại những cảm xúc của em trong ngày đầu tiên đi học

ke-lai-nhung-cam-xuc-cua-em-trong-ngay-dau-tien-di-hoc

Kể lại những cảm xúc của em trong ngày đầu tiên đi học

  • Mở bài:

Năm nay tôi đã lên lớp 8. Nhưng cứ mỗi lần đọc đoạn văn của Thanh Tịnh: “Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh…”, lòng tôi lại dâng lên những cảm xúc về kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của mình từ bao năm trước.

  • Thân bài:

Sáng ngày hôm trước, vì ba má phải đi làm, ông nội chở tôi đi mua sắm dụng cụ học tập. Ông cho tôi tự chọn những đồ dùng tôi thích. Đầu tiên là chiếc cặp xinh xinh, hồng hồng với đủ hình công chúa, hoa bướm trông thật hấp dẫn. Điều đặc biệt là ngoài dây đeo, chiếc cặp còn có hai bánh xe đẩy đi nhẹ nhàng. Ông mua tất cả, không thiếu thứ gì.

Tối hôm đó khi mẹ về, tôi đã khoe những thứ ông nội sắm cho tôi. Mẹ cẩn thận xem lại từng thứ và dặn dò kĩ lưỡng: “Mẹ sẽ bao sách vở cho đẹp. Con nhớ giữ gìn, đừng làm bẩn, đừng để cong góc sách! Còn bút, thước kẻ,… thì dừng làm mất, nhé con!” Mẹ còn treo sẵn trên mắc áo một bộ đồng phục: áo sơ mi trắng tinh, chiếc váy xanh đậm phẳng phiu. Ba tôi thì dặn đi dặn lại:  “Vào lớp nhớ nhường nhịn bạn bè! Nếu có bạn nào bắt nạt thì đừng cãi nhau mà báo cho cô giáo biết!”. Tôi vâng, vâng, dạ, dạ rồi đi sắp xếp một vài thứ cần thiết, sẵn sàng cho một năm họ mới.

Tối hôm đó cả nhà đi ngủ muộn hơn mọi ngày. Tôi chìm vào giấc ngủ mà vẫn còn nghe tiếng lách cách do mọi người xếp đi xếp lại những vật dụng để sửa soạn cho tôi.  Sáng hôm sau tôi bật dậy ngay sau khi nghe tiếng chuông đồng hồ reo. Trước khi đi làm, mẹ còn sửa đi sửa lại bộ đồng phục của tôi. Ông nội chở tôi đến trường. Mặc dù đã được đi học mẫu giáo, nhưng tôi vẫn cảm thấy hồi hộp vì lần đầu đến trường mới, bạn mới.

Kìa! Một ngôi trường to lớn, khang trang xuất hiện với bảng tên trường sáng chói. Ngoài cổng trường đã tấp nập những phụ huynh đưa con đến trường. Ông nội cầm tay dắt tôi vào sân trường. Tôi vui mừng chạy tới bạn Nga, bạn Hồng cùng học mẫu giáo với tôi năm trước.

Tiếng trống tùng tùng vang lên. Các bạn không chạy nhảy nữa mà từ từ đứng vào hàng theo bảng tên lớp mình do một bạn cầm sẵn. Có một bạn cứ khóc thút thít, bám lấy mẹ không chịu vào xếp hàng, cô giáo dỗ mãi mới dược. Từng lớp, từng lớp di chuyến vào phòng học của mình. Căn phòng mà tôi đứng dừng lại là lớp 1A. Từ căn phòng, một cô giáo trẻ trung và duyên dáng bước ra trong bộ áo dài màu hồng phân. Cô cười rất tươi, dắt từng bạn vào chỗ ngồi của mình. Bàn tay ấm áp của cô đã truyền cho tôi hơi ấm của niềm vui đến trường. Tôi thầm nhủ: “A! Thì ra cô giáo tiểu học cũng dễ thương như cô giáo dạy mẫu giáo. Đúng là cô giáo như mẹ hiền.”

  • Kết bài:

Thời gian trôi đi, lặng lẽ xóa bao kí ức nhưng sẽ không bao giờ xóa nhờ được kỷ niệm thân thương của buổi tựu trường đầu tiên in dấu trong tâm hồn mỗi con người. Tôi vẫn nhớ mãi những cảm xúc của ngày tựu trường quan trọng ấy. mỗi khi nhớ lại cái vẻ bỡ ngỡ, ngượng nghịu củ mình khi bước vào lớp học, lòng tôi lại thấy bâng khuân, ấm áp lạ thường.

Đánh giá bài viết:

Địa chỉ email của bạn sẽ không bị tiết lộ.




Bài viết cùng chủ đề: