Suy nghĩ về vấn đề “cho” và “nhận” qua câu chuyện “Người ăn xin”

suy-nghi-ve-van-de-cho-va-nhan-qua-cau-chuyen-nguoi-an-xin

Suy nghĩ về vấn đề “cho” và “nhận” qua câu chuyện “Người ăn xin”

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin cậu bé.

Nhìn đôi mắt đẫn đờ ,cầu khẩn, cậu bé lúng túng lục hết túi nọ đến túi kia nhưng không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông lão vẫn đợi. Cậu bé chẳng biết làm thế nào. Bàn tay cậu run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông:

– Xin ông đừng giận cháu! Cháu rất muốn giúp ông nhưng giờ cháu không có gì cho ông cả.

Ông lão với đôi môi tái nhợt nở nụ cười, tay ông siết chặt tay cậu bé:

– Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Suy nghĩ của anh (chị) khi đọc xong câu chuyện trên.


  • Mở bài:

Cuộc sống trở nên khó khăn hơn khi chúng ta sống vì người khác, nhưng nó cũng trở nên đẹp đẽ và hạnh phúc hơn. Biết yêu thương và tử tế với người khác không chỉ là một năng lực mà còn là một phẩm đức cần phải rèn luyện. Khi nào ta còn biết tử tế với người khác, khi đó ta còn hạnh phúc. Hành động của cậu bé và ông lão ăn xin đều đáng để chúng ta suy nghĩ.

  • Thân bài:

Câu chuyện là một bài ca ca ngợi lòng tốt và sự tử tế của con người. Hình ảnh đáng thương của ông lão ăn xin được thể hiện ở: đôi mắt đỏ đọc, giàn giụa nước mắt, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi, dáng vẻ xấu xí, bàn tay sưng húp, giọng rên rỉ. Ông lão đang ở trong hoàn cảnh khắc nghiệt, phải xin một cậu bé. Ánh mắt đẫn đờ chờ đợi và hi vọng được nhận một cái gì đó từ cậu bé bởi ông vẫn tin rằng cậu bé có thể giúp ông vượt qua.

Thế nhưng, trái ngược với mong đợi, cậu bé dù rất muốn giúp ông nhưng không có gì để cho ông. Trong hoàn cảnh oái ăm đó, họ đã có những hành động cao đẹp, thật đáng khen ngợi. Cậu bé đã tử tế an ủi ông lão và cảm thấy có lỗi khi không thể giúp ông lúc này. Ông lão đã thấy ấm lòng khi nhận được sự đồng cảm và sẻ chia chân thành của cậu bé.

Từ hành động “cho” và “nhận” của cậu bé và ông lão ăn xin, câu chuyện đã ngợi ca cách ứng xử cao đẹp, ngợi ca lòng nhân ái giữa con người với con người trong cuộc sống. Câu chuyện cũng là lời khuyên về cách sống, thái độ sống của mỗi con người trong cuộc đời. Sự đồng cảm, tình yêu thương chân thành và cách ứng xử lịch sự, tử tế là món quà quý giá mà ta tặng cho người khác. Và khi trao món quà tinh thần ấy cho người khác thì ta cũng nhận được món quà quý giá như vậy.

Câu chuyện gợi suy cho chúng ta suy nghĩ gì về vấn đề “cho” và “nhận”, cùng sự tử tế trong cuộc sống hiện tại. Dân tộc ta vốn có truyền thống tương thân, tương ái, giàu đức hi sinh, biết sống vì người khác, có trách nhiệm… Trong bất cứ hoàn cảnh nào, con người Vệt Nam cũng biết yêu thương, đoàn kết, chia sẻ, giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống, cùng đồng cam cộng khổ vượt qua gian nan, thử thách. Chính tinh thần và lối sống ấy đã đưa dân tộc đi qua những tháng năm lịch sử đen tối của đất nước, làm nên những kì tích vĩ đại. Tinh thần ấy còn tiếp tục được phát huy trong thời đại mới với nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ tổ quốc.

Thế nhưng, ngày nay, bên cạnh những người biết sống vì người khác, cống hiến nhiều hơn thụ hưởng, vẫn còn có một bộ phận cá nhân trong xã hội còn thờ ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm, sống hưởng thụ hoặc có thái độ khinh miệt đối với những con người nghèo khổ trong xã hội. Họ dẫm đạp lên tình người, mưu lợi cho bản thân, sống ích kỉ, cá nhân, thiếu tình yêu thương. Không những họ phỉ báng vào đạo đức mà còn xúc phạm đến nhân cách, nhân phẩm con người, là tấm gương xấu trong xã hội. Những người như thế thật đáng chê trách.

Cách ứng xử cao đẹp, giàu lòng nhân ái phải là chuẩn mực trong hành động của mỗi con người trong cuộc sống. Trước hết, phải biết tôn trọng và yêu mến con người. Biết đồng cảm, sẻ chia, học cách quan tâm và ứng xử tốt đẹp, có văn hoá để cuộc sống tốt đẹp hơn.

Hãy yêu thương tất cả mọi người chung quanh mình và tận tình giúp đỡ họ khi mình có thể làm được. Đừng tranh hơn với ai, hãy nhường nhịn cho họ hơn mình. Cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi nó được tưới mát bằng dòng nước của thương yêu. Không có thương yêu, thế giới này lập tức biến thành địa ngục.

Hãy luôn luôn để mắt xem mọi người đang cần gì và tìm cách giúp đỡ họ. Nhưng hãy giúp đỡ một cách kín đáo đừng khoe cho mọi người biết. Khi chúng ta tự hào về lòng tốt của mình thì tình nhân ái chân thật đã biến mất mà niềm kiêu hãnh đã chiếm chỗ.

Kết thúc câu chuyện, không chỉ cậu bé cảm thấy mình nhận được chút gì đó từ ông lão, mà ngay cả người đọc tác phẩm cũng cảm thấy mình nhận được chút gì đó vào tâm hồn. Câu chuyện có tác dụng giáo dục lòng nhân ái và gợi cho ta nhiều suy ngẫm về việc “cho” và “nhận” trong cuộc sống. Cái cho và nhận đâu phải chỉ là vật chất. Đó còn có thể là giá trị tinh thần, có khi chỉ là một câu nói, một cử chỉ hành động hoặc việc làm, một lời động viên chân thành nhưng có ý nghĩa vô cùng lớn lao… Nhưng quan trọng nhất chính là thái độ lịch sự, sự tử tế khi cho và nhận. Hãy làm điều đó một cách chân thành, không vụ lợi.

  • Kết bài:

Câu chuyện có ý nghĩa sâu sắc như một thông điệp về cách ứng xử của con người trong cuộc sống. Đó là bài học về kĩ năng sống, hàng trang quý giá cho mỗi người về cách “cho” và cách “nhận”, đặc biệt là đối với thế hệ trẻ hôm nay.

Đánh giá bài viết:

Địa chỉ email của bạn sẽ không bị tiết lộ.