Suy nghĩ về vấn đề đặt ra từ câu nói: “Tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày” (Helen Keller)

suy-nghi-ve-van-de-dat-ra-tu-cau-noi-toi-da-khoc-vi-khong-co-giay-de-di-cho-den-khi-toi-nhin-thay-mot-nguoi-khong-co-chan-de-di-giay-helen-keller

Suy nghĩ về vấn đề đặt ra từ câu nói: “Tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày” (Helen Keller)

* Hướng dẫn làm bài:

1. Giải thích:

“Khóc”: biểu thị của sự buồn bã, đau xót và tuyệt vọng, buông xuôi;. Khi một người rơi nước mắt, có thể họ đang vô cùng hạnh phúc hoặc dĩ thật sự chìm trong tuyệt vọng, đớn đau.

“không có giày để đi”: Hoàn cảnh thiếu thốn, khó khăn (về vật chất);

“không có chân để đi giày”: Hoàn cảnh bất hạnh, nghiệt ngã (của số phận);

“đã … cho đến khi”: Sự nhận thức, “ngộ” ra một vấn đề cuộc sống.

* Ý nghĩa của lời tâm sự: Sự thiếu thốn, khó khăn của riêng ta chẳng thấm gì nếu so sánh với những xót đau, bất hạnh của nhiều người khác quanh ta.

2. Bình luận ý kiến:

– Đem hai hình ảnh “Không có chân để đi giày” so sánh với “không có giày để đi” nhằm mục đích chỉ ra rằng, sự thiếu thốn về vật chất trước mắt còn có thể bù đắp được, nhưng có những mất mát khác còn to lớn hơn rất nhiều lần.

– Cuộc sống của mỗi người vốn luôn có thể gặp nhiều khó khăn, trắc trở. Trước những điều đó, con người – nếu thiếu bản lĩnh, nghị lực và nhận thức – dễ buồn đau, thất vọng, buông xuôi. Tuy nhiên, nếu bước ra cuộc đời, hoặc nhìn lại xung quanh, ta sẽ thấy có những con người phải chịu những thiệt thòi, bất hạnh hơn ta rất nhiều.

– Cuộc sống luôn có những mảnh đời kém may mắn, bất hạnh hơn nhiều những thứ khó khăn mà chúng ta gặp phải trên con đường tìm kiếm hạnh phúc. Thế nhưng, họ đã luôn lạc quan và sống một cuộc đời đầy ý nghĩa.

– Câu nói mang đến thông điệp: Mỗi người cần nhìn sự việc một cách lạc quan, đa dạng, nhiều chiều, và không bao giờ được cuối đầu tuyệt vọng, buông xuôi trước những khó khăn, bất hạnh, chông gai cuộc sống.

3. Rút ra bài học:

– Nhận thức về điều đó, một mặt, ta phải tự vươn lên hoàn cảnh của chính mình, bởi thực ra, nó chưa thực sự đáng sợ như ta nghĩ; mặt khác, phải hiểu rằng: chính hoàn cảnh khó khăn ấy là sự thử thách, tôi luyện để ta ngày càng trưởng thành, hoàn thiện.

4. Mở rộng:

– Cuộc sống của mỗi người được quyết định bởi sự tự nhận thức, bản lĩnh và nghị lực vươn lên không ngừng. Hơn thế nữa, ta còn phải nhìn ra cuộc đời để nhận biết, đồng cảm, chia sẻ; từ đó mà thêm động lực, thêm tin yêu để sống, làm việc và cống hiến.


Tham khảo:

Không có gì hoàn hảo cả, bất cứ cái gì cũng tồn tại hai mặt: tích cực và tiêu cực. Trong xã hội này cũng vậy, xấu – tốt luôn song hành. Vậy nên mới có người xấu kẻ tốt, có nụ cười, nước mắt và có sự tồn tại song song giữa hạnh phúc và bất hạnh. Chẳng ai có đủ khả năng để khẳng định người này hạnh phúc hay người kia bất hạnh cả. Điều đó tùy thuộc vào cách mà người khác đón nhận những điều đến với bản thân họ. Nữ nhà văn Mĩ Hellen Keller đã từng cất lời: “Tôi đã khóc khi không có giày để đi, cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày”. Có những người tự cho mình là người đau khổ chỉ vì sự thiếu thốn, khó khăn hiện tại mà quên đi một điều: mình đã rất may mắn trong hàng triệu người thật sự thiếu may mắn trên thế giới. Cũng như con người ta khi gặp phải những chông gai, thách thức chỉ biết khóc than, trách móc thay vì quyết tâm vượt qua nó, thay đổi nó. Vậy chẳng phải đáng thương lắm sao!

Con người vốn là loài thông minh nhất nhưng cũng tham vọng nhất. Nếu chỉ đơn giản là sự khát khao để có được điều gì đó bằng con đường chân chính thì là điều rất tốt. Nhưng tham vọng quá mức khiến họ mù quáng, làm những điều không tưởng, sai trái. Và thường thì rất ít ai biết thỏa mãn với những gì mình có, thay vì bằng lòng thì họ lại cảm thấy vẫn chưa đủ và muốn hơn nữa, nhiều hơn nữa. Ở đây, họ đã “khóc”. Khóc là một hành động thể hiện trạng thái tâm lí của con người. Bạn có chuyện buồn, có nỗi đau, bị tổn thương hay uất ức, căm phẫn… bạn sẽ khóc. Hoặc niềm vui, niềm hạnh phúc ngập tràn trong tim…làm bạn òa khóc. Còn nguyên nhân mà Hellen đã nói đến chính là “không có giày”. Tức là bạn phải mang đôi chân trần bước trên những con đường. Nó chỉ đơn giản là sự thiếu thốn về vật chất, một phần nhỏ trong cuộc sống. Nhưng bạn lại khóc. May mắn thay, người ta đã kịp choàng tỉnh, “cho đến khi”, nhìn thấy nỗi bất hạnh của người “không có chân để đi giày”– mất mát về thể chất lẫn tinh thần. Ở đây, Hellen muốn nhắc nhở chúng ta phải biết chấp nhận, biết hài lòng với những cái mình đang có và phải biết quan tâm, sẻ chia cùng mọi người. Hơn hết là không bi quan, mặc cảm với chính mình và không từ bỏ trước khó khăn thách thức.

Cuộc sống này không ai hạnh phúc hơn ai và cũng không ai bất hạnh hơn ai. Điều quan trọng là chúng ta nhìn nhận và đối đãi với chúng như thế nào. Có thể, với bạn, một thứ gì đó không là gì cả nhưng với người khác nó là cả một kho báu quý giá. Bạn sống trong điều kiện tốt, không biết đến những người ngày đêm lang thang đi kiếm từng hạt cơm lót dạ. Bạn được sinh ra có cha và mẹ, không biết đến những đứa trẻ mồ côi, phải tự lực kiếm sống trong xã hội đầy rẫy những lo toan, hiểm nguy. Và bạn là người khỏe mạnh, cơ thể không khiếm khuyết, bạn cũng chẳng biết những người khuyết tật hay mắc bệnh phải nỗ lực mỗi ngày để được sống như một người bình thường… Tất cả những gì bạn có là những thứ mà người khác ao ước có được, dù chỉ trong một giây phút ngắn ngủi và sự thật đau lòng là hầu hết họ sẽ không bao giờ có được. Vì vậy, trước hết hãy học cách trân trọng những gì mình đang có. Rồi dần dần, bạn sẽ học được cách đồng cảm, cách mở rộng vòng tay, mở cánh cửa trái tim để chia sẻ với những số phận đáng thương. Khó khăn hôm nay bạn vấp phải chỉ là một vấn đề mang tính tạm thời, rồi bạn sẽ có cách để vượt qua. Cứ bình tĩnh. Đừng vội chùn bước bởi niềm hạnh phúc sẽ đến với bạn nơi cuối con đường và chỉ dành cho những ai thực sự nỗ lực và biết yêu thương.

Thực tế, không khó để bạn chứng thực điều tôi nói ở trên. Nếu bạn than phiền về bộ quần áo cũ, ngôi nhà chật hẹp thì vẫn đang có những người vô gia cư phải chấp nhận cuộc sống thiếu thốn mọi thứ vật chất, dù tối thiểu nhất. Nếu bạn chần chừ, ngần ngại thậm chí nản lòng, bước lùi lại phía sau khi vấp phải viên đá lớn trên đường thì Nick Vujicic, Beethoven, Stephen Hawking,… chính là những tấm gương sáng cho bạn noi theo, suy nghĩ về chính mình, cũng như học cách đứng lên và đi tiếp. Có lẽ không ai không biết đến Nick Vujicic, một diễn thuyết gia người Úc, một người truyền Phúc Âm. Ông bị cụt cả hai tay và hai chân nhưng lại chính là người thành công và truyền niềm tin, động lực sống cho mọi người. Hay Beethoven, một thiên tài âm nhạc của thế giới khi bị điếc hoàn toàn. Và cả nhà vật lí học Stephen Hawking, cả cuộc đời phải gắn bó với chiếc xe lăn và cơ thể gần như không cử động được… Tất cả đã vượt qua bằng khả năng, bản lĩnh của mình và bằng tình tình yêu của người khác dành cho mình. Bạn thấy đó, những gì người bình thường chúng ta chưa làm được thì họ đã làm được và còn rất thành công. Vậy tại sao chúng ta không nỗ lực phấn đấu, vượt qua mọi rào cản thay vì bi quan, từ bỏ mọi thứ một cách dễ dàng như thế. Ai trong chúng ta cũng có thể tạo nên điều kì diệu, miễn là chúng ta luôn sống đúng đắn và lạc quan, nhìn về phía trước. Bởi thành công không tự đến mà là cả một quá trình chúng ta trải nghiệm.

Mặc dù không thể chối bỏ một sự thật tàn nhẫn: nhiều người dù cố gắng đến đâu đi chăng nữa thì cũng mãi là kẻ thất bại trong sự nghiệp. Không ít người đã từng tin vào nỗ lực sẽ mang đến thành công, tin vào điều may mắn của bản thân. Nhưng…hết lần này đến lần khác, họ đều thua cuộc. Và -“Chẳng thể tin vào điều viễn vông đó nữa” – có lẽ nhiều người nghĩ vậy. Trong “Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu”, Rosie Nguyễn đã nói: “Ngày hôm nay trôi qua sẽ là mãi mãi không quay trở lại. Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua. Trong khi đó, thì đừng chìm trong những thất vọng của đời mình nhé. Hãy bơi đi”. Nếu chúng ta thất bại trên con đường này thì hãy chọn một con đường mới, cân nhắc thật kĩ về nó. Tìm cách tạo nên cuộc đời của riêng ta với những điều đáng để tự hào nhất. Khi bạn đang dần chìm trong lòng sông thì hãy “bơi”, nếu không biết bơi thì tìm một cái gì để bạn bám vào, dù là bất cứ cái gì có thể cứu sống bạn. Khi đã sống, bạn sẽ thấy cuộc đời là quý giá và không lãng phí nó nữa. Một công việc mới trong danh sách những nơi bạn xin việc, một mối quan hệ mới trong những người bạn muốn quen,… làm mới lại và sống với nó. Không ai mãi mãi thất bại trừ khi từ bỏ. Khi đã làm được bạn sẽ thấy vượt qua chính mình là chiến công hiển hách nhất, đáng kiêu hãnh nhất.

Tôi chẳng là người hoàn thiện về mọi thứ. Đôi khi tôi vô cùng bi quan, nghĩ rằng chẳng có điều gì tốt đẹp cả vì khó khăn nối tiếp khó khăn, có những lúc dường như ta cứ mãi chạy đua mà không kịp thở. Nhưng rồi tôi chợt tỉnh: “Được sống đã là một điều may mắn”. Tại sao trong hàng triệu người mất đi tôi vẫn còn sống. Tôi hạnh phúc vì mình là người may mắn. Từ khi sinh ra, nếu chúng ta đã bị lấy đi một cái gì đó thì cuộc sống sẽ dần trả lại cho ta nhiều hơn những gì chúng ta mất. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc bạn ngồi lì một chỗ “ôm cây đợi thỏ”. Bạn phải hành động, phải khiến cho cuộc đời cảm phục sự nỗ lực, quyết tâm của bạn, để nó hoàn trả và trao tặng bạn. Trong cuộc chạy đua với thời gian, cuộc sống để giành lấy công việc, tình yêu và tuổi trẻ, hãy nghỉ khi mệt, nhưng đừng ngủ quên mà phải nạp thêm năng lượng để tiếp tục. Và, hãy nghĩ đến cái đau, cái thiếu thốn của người khác để thấy mình còn may mắn mà lấy đó làm động lực. Khi bạn đã quá mệt, hãy tựa vào người bên cạnh bởi không dễ dàng gì khi bị cô lập, tự chiến đấu một mình – nó như bất khả thi. Vì con người luôn cần tình thương. Và, cuộc sống luôn cần lắm những trái tim ấm áp biết sẻ chia, hòa nhịp với cộng đồng. Cần lắm những vòng tay xiết chặt con người với con người. Cần lắm những hành động đẹp để vơi bớt thương tổn trong lòng người…Ngay cả bản thân chúng ta ai cũng cần cả. Cần và cần lắm. Biết bao nhiêu là đủ để xoa dịu mọi thứ? Không ai biết và có lẽ không bao giờ là đủ nếu ta cứ ích kỉ giữ mãi cho riêng ta. Nhạc sĩ Trinh Công Sơn từng chạm khẽ trái tim hàng triệu người với ca khúc cảm động “Để gió cuốn đi” mang những lời ca chất chứa tình người:

“Sống trong đời sống. Cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không?
Để gió…cuốn… đi
Để gió…cuốn…đi”

Đừng “khóc” khi gặp khó khăn trước mắt, hãy cười để biến nó thành điều dễ dàng, hãy lạc quan nhìn về phía trước bằng đôi mắt của niềm tin, hãy yêu thương con người để cuộc sống trở nên tươi đẹp và hãy sống để cuộc sống mà bạn có không uổng phí. Bạn hãy nhớ rằng: sẽ không có bất hạnh nếu bạn biết nắm giữ hạnh phúc và tạo hạnh phúc cho chính mình. Một niềm kiêu hãnh khi trái tim bạn cảm nhận được nỗi đau, mất mát của người khác và có thể chia sẻ cùng họ – niềm vui lẫn nỗi buồn – bởi không phải ai cũng làm được điều đó. Đừng mãi thở dài ngao ngán hay chìm ngập trong những thất bại của bản thân mà hãy hướng đến ngày mai với một chặng đường mới. Bạn nên biết ơn vì bạn có thêm một ngày để làm những điều bạn có thể. Và đừng “khóc khi không có giày để đi”.


Tham khảo:

Cuộc sống quả thật không công bằng. Có những con người sinh ra được hưởng đầy đủ mọi ưu ái vật chất và tinh thần. Nhưng lại có những người bất hạnh mất đi một phần ưu ái đó. Và trớ trêu thay khi những người có đầy đủ mọi thứ lại thường cảm thấy không thỏa mãn khi thiếu đi một thứ vật chất thông thường nào đó. Họ cứ mãi nghĩ về bản thân mình mà không biết rằng xung quanh còn có biết bao nhiêu người còn kém may mắn hơn mình rất nhiều. Nữ nhà văn Mĩ Hellen Keller đã từng như thế cho đến một ngày bà chợt nhận ra những may mắn mà mình được hưởng, bà tâm sự: “Tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày”. Lời tâm sự chân thành đó đã đánh thức biết bao cảm xúc trong trái tim mỗi người.

Không đề cập trực tiếp đến vấn đề hay nêu ra bài học, chỉ bằng một câu kể rất thực nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu xa, Hellen Keller đã khiến mọi người phải suy ngẫm, phải nhìn nhận lại những gì mình đang có để trân trọng, để giữ gìn.

“Tôi đã khóc vì không có giày để đi” đó là một lời thú nhận rất chân thành, trung thực bởi lẽ đối với những người sống trong đủ đầy, quen có đủ mọi thứ thì sẽ cảm thấy buồn, thấy chán nản khi không có “giày” hay có thể nói là những phụ kiện vật chất cần thiết để làm đẹp cho mình, làm mình tự tin. Nhiều cô bé, cậu bé, nhiều bạn học si, những người sinh ra được nhận tình yêu thương của bố mẹ, được sống hạnh phúc, ấm no… trở nên bướng bĩnh, giận dỗi hay khóc vì bố mẹ không đáp ứng những nhu cầu của mình, thậm chí có những người nông nổi vì giận bố mẹ mà bỏ nhà đi hay làm bất cứ việc gì để được thứ mình muốn. Thế nhưng, họ đâu biết rằng ở ngoài xã hội, ở xung quanh chúng ta hay thậm chí ngay cạnh nhà bạn lại có những cảnh đời bất hạnh, tồn tại biết bao con người “không có chân để đi giày”.

Hình ảnh rất thực ấy nói về những người khuyết tật hay nói rộng ra là những người thiếu may mắn, những người sinh ra đã không được cuộc sống, được tạo hóa thương yêu để ban tặng những thứ cần thiết cho mỗi con người. Hai vế câu đối lập trong lời tâm sự của nhà văn Mĩ được kết nối với nhau bởi cụm từ “cho đến khi tôi nhìn thấy” giống như một sự nhận thức, một lời thức tỉnh đối với biết bao người. Sống trên đời đâu phải chỉ có riêng mình gặp khó khăn hay thiếu thốn. Hãy tự nhìn bên ngoài kia còn biết bao người kém may mắn hơn, họ không chỉ thiếu thốn vật chất, không chỉ thiếu thốn tình thương mà có người còn không thể tự chăm sóc mình, phải sống nhờ vào người khác hay phải nhận những ánh nhìn tội nghiệp của người xung quanh. Những người như vậy mới thực sự là kém may mắn, đáng để “khóc” hơn chúng ta.

Đọc lời tâm sự của Hellen, chúng ta không thể không nghĩ đến đến người thầy giáo đáng kính Nguyễn Ngọc Ký – người bị tật nguyền đôi tay và phải dùng đôi chân của mình để tập viết. Đã nhiều lần, những khó khăn, vất vả, những lần bị chuột rút đến quặp cả bàn chân, đau đớn đến vã mồ hôi nhưng sức mạnh của niềm tin, sức mạnh được nhân lên cả với sự mặc cảm đối với cuộc sống đã giúp thầy “đứng vững”, dũng cảm bước tiếp và trở thành một nhà giáo ưu tú. Hay Nick vujic, một người không tay không chân, đã tự mình chiến thắng nghịch cảnh, vươn lên trở thành người truyền cảm hứng cho muôn người khác. Họ đã dũng cảm vượt qua khó khăn để sống tốt đẹp, hữu ích. Không ít lần họ rơi nước mắt đau đớn, không ít lần muốn bỏ cuộc nhưng họ vẫn can đảm, chính những gì họ đang thiếu hay không có đã thúc đẩy họ, đem đến sức mạnh giúp họ thành công.

Vậy thì mỗi chúng ta, những người có đầy đủ chân tay, những người có thể lao động để nuôi sống mình tại sao phải buồn khi ta thiếu đi một đôi giày hay chiếc áo, chiếc quần? Hãy nhìn những tấm gương đó, hãy soi mình vào đó để tự hỏi và tự biết chúng ta hơn họ những gì nhưng lại thua họ những thứ căn bản này. Có một triết gia nổi tiếng đã nói rằng: “Tôi hạnh phúc vì có đủ cả tay lẫn chân”. Được sinh ra trọn vẹn là một con người, được có thể bằng đôi tay và đôi chân để tự lao động, tự nuôi sống bản thân, kiếm được đồng tiền chính nghĩa đã là một hạnh phúc lớn nhất cả đời người! Đừng vì những thứ nhỏ nhất, những vật phòng thân bên ngoài mà tự cho mình là khổ, mà đánh mất sức mạnh của mình.

Chỉ là một lời tâm sự, cảm nhận rút ra từ cuộc sống, từ thực tế mình quan sát nhưng Hellen Keller đã thức tỉnh, đã đánh lên một hồi chuông báo động cho những người chỉ chăm chăm nghĩ đến mình, ích kỉ hay tự ti. Lời tâm sự đó đã trở thành một bài học ý nghĩa một chiêm nghiệm sâu sắc không chỉ dành riêng cho một cá nhân nào mà là cho tất cả mọi người về một cuộc sống, một cách sống tích cực trong xã hội: Phải biết ơn cuộc sống ban cho ta những điều đáng quý, hãy trân trọng những gì mình đang có và cố gắng hết sức mình để giành lấy những gì mình mong muốn. Đừng bao giờ buông xuôi bởi “không có gì là không thể”! Hãy sống dũng cảm và kiên cường như cô bé Aya trải qua năm tháng bệnh tật, đã qua đời trong nước mắt thương tiếc của mọi người và những đóa hồng đỏ thắm bao quanh.

Người chiến thắng cuối cùng chưa hẳn là người mạnh nhất mà là người có đủ niềm tin, dũng cảm và nghị lực nhất. Cuộc sống không lấy hết của ai điều gì và con đường đi đến thành công không phải bao giờ cũng trải đầy hoa hồng. Chính vì thế hãy sống tích cực để đến “khi chúng ta qua đời, mọi người khóc còn chúng ta cười”. Nữ nhà văn Mĩ Hellen Keller thực sự đã tìm ra một chân lí cuộc sống, một cách sống đẹp, sống tốt và quan trọng hơn hết là để lại một bài học đáng quý cho tất cả chúng ta.

Bài viết liên quan:

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.