Cái đẹp của tình yêu

toi-yeu-em-duong-le

Cái đẹp của tình yêu

Cái đẹp của tình yêu chính là vẻ thẹn thùng e ngại của những kẻ yêu nhau muốn ngỏ lời mà sao quá khó nói. Cái đẹp của tình yêu là những đêm trường ôm mộng tương tư, tự dằn vặt hay vui sướng trong biết bao điểu lỡ dỡ. Nguyễn Bính cũng có một câu thơ rất hay:

“Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai, hỏi ai người biết cho!”

Mấy đêm rồi không ngủ bởi tương tư, lòng không biết hỏi ai mà cũng chẳng ai biết để hỏi chữa khỏi cái bệnh lạ kì này. Và rồi khi đã thấu hiểu cũng chẳng thể làm gì hơn được.

Cái đẹp của tình yêu còn ở chỗ ôm tình đắng cay. Lời yêu chưa kịp nói, lòng yêu chưa kịp tỏ bày thì người đã đi xa. Sự níu kéo bây giờ e rằng quá yếu ớt. Rồi hói hận, rồi tự trách móc mình vụng dại.

Đôi khi, trong tình yêu ta lại chờ đợi một cơ may. Chờ đợi bắt gặp sự đồng điệu để thổ lộ. Nhưng hỡi ôi, cả hai đều như nhau thì lấy đâu ra cái khoảnh khắc ấy. Một trong hai phải đột phá, bứt ra khỏi trạng thái ấy để tạo nên tình thế mới. Và rồi ta cũng đã thấy có biết bao nhiêu kẻ yêu nhau đã làm thế.

Một nụ hôn nồng cháy bứt bỏ mọi e ngại, thẹn thùng để đưa tình yêu lên cung bậc mới, mọi tình cảm dồn nến bấy lâu được dịp bùng cháy dữ đội. Người ta gọi là ngọn lửa tình yêu. Ngọn lửa ấy chỉ cháy lên khi đã hội tủ biết bao điều kiện. Nó phải được dòn nén đến tận cùng thì mới có thể cháy đến suốt cuộc đời ta.

Đôi khi những kẻ yêu nhau, bùng cháy, rồi xa nhau. Người ta tìm muôn cách đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho sự không tương hợp và biết bao lí lẽ giả trá khác. Tất cả là ở chỗ họ đã nhớm lên ngọn lửa lay lắt trong tâm hồn và đã cháy vội vã.




Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.