Kể về một lần em mắc lỗi khiến cha mẹ buồn lòng

ke-ve-mot-lan-em-mac-loi-khien-cha-me-buon-long

Kể về một lần em mắc lỗi khiến cha mẹ buồn lòng

Bài làm 1:

Trời Sài Gòn lại mưa. Những cơn mưa kéo dài thật buồn. Sớm nay mẹ đưa tôi đến trường, chiếc áo che mưa hơi ngắn ở phía sau làm tôi ướt một vạt áo, tôi tỏ ra khó chịu. Mẹ biết tôi giận liền bảo để mẹ mua cái áo mới dài hơn. Tôi vẫn còn giận, lẳng lặng đi vào lớp vẻ mặt bực tức.

Vệt áo ướt khiến tôi cứ rùng mình. Trời sắp mùa đông nên cũng khá lạnh. Lại thêm trong lớp học bật đến 4 cái quạt lại càng thêm lạnh. Tôi muốn tắt bớt một cái nhưng lớp trưởng bảo để cho thông thoáng không khí nên tôi thôi. Hôm ấy về tôi bị cảm sổ mũi. Cảm giác sụt sịt trong mũi thật khó chịu, thỉnh thoảng còn hắt hơi vài cái thật to.

Những ngày đông tràn đến. Sài Gòn không lạnh lắm nhưng cũng đủ làm tôi thấy rét. Vốn quen với nệm ấm, chăn bông nên tôi chịu lạnh kém lắm. Đầu tuần, tôi đòi mặc áo ấm đi học. Tôi muốn mặc cái áo len bông mà bác Ba đã tặng cho tôi từ mấy năm trước. Mẹ tỏ ra bối rối. Mẹ vào nhà và lấy ra cho tôi cái áo khoát dạ nâu và bảo tôi mặc tạm. Sắp trễ giờ học nên tôi lưỡng lự chấp nhận mặc vào rồi vội vã đến trường. Hôm sau, mẹ lại mang cho tôi cái áo ấy chứ không phải là cái len bông mà tôi thích. Tôi tỏ ra gay gắt, không chịu mặc. Mẹ có khuyên bảo gì tôi cũng không mặc, tôi thích cái len bông cơ. Cuối cùng, mẹ mới nói ra rằng mẹ đã mang cái len bông cho cái Hoa, con cô Gấm ở cuối con hẻm.

Cô Gấm khó khăn, không thể mua cho Hoa cái áo ấm. Hàng ngày, Hoa phải đến trường với chiếc sơ mi mỏng manh đã phai màu. Thương tình, mẹ tìm trong đóng áo của tôi cái nào cũ mẹ đem cho Hoa mặc. Cái len bông cũng không còn mới nhưng tôi rất thích mặc nó. Tôi giãy nãy lên, đòi mẹ lấy lại cái áo cho tôi rồi nhất quyết không chịu đi học. Mẹ lúng túng, không biết làm thế nào. Giờ chẳng thể sang nhà Hoa đòi lại chiếc áo? Mẹ không làm thế. Mẹ hứa sẽ mua cho tôi cái len bông khác nhưng tôi cũng không nghe.

Hôm ấy tôi nghỉ học, nửa đêm lại lên cơn sốt vì khóc nhiều gây viêm họng. Cơn sốt hừng hực ập đến khiến tôi mê man bất tỉnh, đầu đau như búa bổ. Rồi lại nôn ói nhiều lần khiến tôi rệu rã cả người. Đêm ấy, mẹ thức suốt đêm để chăm tôi. Cứ một lúc mẹ lại chườm khăn nước cho tôi đỡ nóng. Đến sáng hôm sau, khi cơn sốt của tôi đã vơi, tôi trở mình ngồi dậy, mẹ vẫn ngồi bên tôi, đầu tựa lên thành giường, tay vẫn còn cầm cái khăn. Chắc mẹ mệt lắm.

Nhìn mẹ ngủ, làn da mẹ xanh xao, đôi mắt trũng sâu, bỗng nhiên nước mắt tôi lăn trên má nóng hổi. Mím chặt môi, tôi có ngăn tiếng khóc. Chỉ tại cái tính bướng bỉnh, cố chấp của mình mà đã khiến tôi lên sốt, làm mẹ phải thức thâu đêm chăm sóc. Tôi ôm lấy mẹ, thì thầm vào tai mẹ rằng sẽ không đòi lại cái áo ấy nữa. Mẹ tỉnh giấc, sờ lên trán tôi rồi ôm tôi vào lòng. Hơi ấm từ tay mẹ lan tỏa khắp người tôi thật êm ái.

Mấy hôm sau, khi khỏe hẳn, mẹ lại đưa tôi đi học. Bây giờ tôi lại thích mặc cái dạ nâu rồi. Tôi cũng nói với mẹ không cần mua áo mới nữa bởi cái dạ nâu cũng đủ ấm rồi. Với lại, bác Ba bảo tết này bác lại về thăm nhà, bác còn hứa sẽ mua tặng tôi một cái len bông thật đẹp.


Bài làm 2:

Con xin lỗi mẹ

Đọc sách, tôi rất thích một câu nói của nhà văn người Úc: “Không có gì là hoàn hảo, có chăng chỉ là sự đề cao mà thôi”. Đúng, thử hỏi trong chúng ta có ai dám tự nói mình chưa một lần mắc lỗi không? Tôi cũng vậy, có lẽ tôi không thể quên lỗi lầm mình gây ra hôm đó, khiến mẹ tôi rất buồn lòng…

Hôm ấy, đất dát vàng ánh nắng, trời mát dịu, gió khẽ hôn lên má những người đi đường. Nhưng nó sẽ là ngày tuyệt đẹp, nếu tôi không có bài kiểm tra môn Khoa học tệ hại đến như vậy, hậu quả của việc không chịu ôn bài. về nhà, tôi bước nhẹ lên cầu thang mà chân nặng trĩu. Tôi buồn và lo vô cùng, nhất là khi gặp mẹ, người tôi nói rất chắc chắn vào tôi qua: “Con học bài kĩ lắm rồi”.

Mẹ đâu biết khi mẹ lên nhà ông bà, ba đi công tác, tôi chỉ ngồi vào bàn máy tính chứ nào có ngồi vào bàn học, bởi tôi đinh ninh rằng cô sẽ không kiểm tra miệng, vì tôi đã được mười điểm bài trước, nào ngờ cô lại cho cả lớp làm bài kiểm tra mười lăm phút. Chả lẽ bây giờ tôi lại nói vói mẹ: “Con chưa học bài hôm qua sao? Không, nhất định không.”

Đứng trước cửa, tôi bỗng nảy ra một ý: “Mình thử nói dôi mẹ xem sao?”. Nghĩ như vậy, tôi mở cửa bước vào nhà. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra. Nhìn mẹ, tôi chào lí nhí: “Con chào mẹ”. Như đoán biết được phần nào, mẹ tôi hỏi: “Có việc gì thế con?” Tôi đưa mẹ bài kiểm tra, nói ra vẻ ấm ức: “Con bị đau tay, không tập trung làm bài được nên viết không kịp”… Mẹ tôi nhìn, tôi cố tránh hướng khác. Bỗng mẹ thở dài, đôi mắt đượm buồn: “Con thay quần áo rồi tắm rửa đi!”.

Tôi khẽ “dạ” rồi đi nhanh vào phòng tắm và nghĩ thầm: “Ổn rồi, mọi việc thế là xong”. Tôi tưởng chuyện như thế là kết thúc, nhưng tôi đã lầm. Sau ngày hôm đó, mẹ tôi cứ như người mất hồn, có lúc mẹ rửa bát chưa sạch, lại còn quên cắm nồi cơm điện. Thậm chí mẹ còn quên tắt đèn điện, điều mà lúc nào mẹ cũng nhắc tôi. Mẹ tôi ít cười và nói chuyện hơn. Đến đêm, mẹ cứ trở mình không ngủ được.

Bỗng dưng, tôi cảm thấy như mẹ đã biết tôi nói dôi. Tôi hối hận khi nói dối mẹ. Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để xin lỗi mẹ. Tôi vẫn chưa dũng cảm thừa nhận lỗi lầm của mình.

Sáng một hôm, tôi dậy rất sớm, sớm đến nỗi ở ngoài cửa sổ sương đêm vẫn đang rơi “tí tách” trên kẽ lá. Tôi nhìn mẹ, mẹ vẫn đang ngủ say. Nhưng tôi đoán là mẹ chỉ mới ngu được đây thôi. Tôi nghĩ: “Mình chưa đọc quyển Truyện về con người, giờ lấy ra đọc thử xem”. Nghĩ vậy, tôi lấy cuôn sách đó và giở trang đầu ra đọc. Phải chăng ông trời đã giúp tôi lấy cuốn sách đó để đọc được câu chuyện về “lỗi lầm” chăng!…

Khi Thượng đế tạo ra con người, Ngài đã gắn cho họ hai cái túi vô hình, một túi deo trước ngực chứa lỗi lầm của mọi người, còn cái túi kia đeo ở sau lưng chứa lỗi lầm của mình, nên con người thường không nhìn thấy lỗi của mình. Tôi suy ngẫm: “Mình không thấy lỗi lầm của mình sao?” Tôi nghĩ rất lâu, bất chợt mẹ tôi mở mắt, rời giường. Nhìn mẹ, tự nhiên tôi quyết định đợi mẹ vào phòng tắm, rồi lấy một mảnh giấy nắn nót đề vài chữ.

Mẹ tôi bước ra, tôi để mảnh giấy trên bàn rồi chạy ù vào phòng tắm. Tôi đánh răng rửa mặt xong, đi ra để… ăn bữa sáng ngon lành do mẹ chuẩn bị. Và thật lạ, mảnh giấy ghi chữ: “Con xin lỗi mẹ” đã biến đâu mất, thay vào đó là một chiếc khăn thơm tình mẹ và cốc nước cam. Tôi cười, nụ cười mãn nguyện vì mẹ đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi.

Đến bây giờ đã ba năm trôi qua, mảnh giấy dó vẫn nằm yên trong tủ đồ cua mẹ. Tôi yêu mẹ vô cùng, và tự nhủ sẽ không bao giờ để mẹ buồn nữa. Tôi cũng rút ra được bài học quý báu: Khi bạn biết xin lỗi bố mẹ, bạn sè có nhiều hơn một thứ bạn vẫn đang có, đó là tình thương.

Đánh giá bài viết:

Địa chỉ email của bạn sẽ không bị tiết lộ.




Bài viết cùng chủ đề: