Bài thơ: Đêm gác trọ

Đêm gác trọ

Góc phố ta về đêm gác trọ
Nghe mưa buồn rớt lạnh bồi hồi
Đèn khuya một bóng hồn day dứt
Chợt gió giao mùa nhớ chết thôi.

Đã hết rồi em mùa phượng đỏ
Sang thu vàng rụng lá thu bay
Ta nghe trong gió sầu ngăn ngắt
Buổi biệt ly nào đau quắt quay.

Em đã ra đi xa cố xứ
Ta thì lưu lạc cuối trời Nam
Mắt sầu vươn hận ngày ly loạn
Để bóng đêm buồn vợi tháng năm!

Từ xuân lãnh – 2004

“Cái tài của Từ Xuân Lãnh là ông thường phát hiện được ra những góc nhìn khác lạ. Hình ảnh thơ thường dồn dập để nhanh chóng biểu đạt trọn vẹn cái tình chứa chất. Mỗi chữ đều sáng rõ và lung linh như những viên đá màu”.




Bài viết liên quan:

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.