Đóng vai Đăm Săn kể lại đoạn trích “Chiến thắng Mtao -Mxây”

dong-vai-dam-san-ke-lai-doan-trich-chien-thang-mtao-mxay

Đóng vai Đăm Săn kể lại đoạn trích “Chiến thắng Mtao -Mxây”

Mtao Mxây là một trong những tù tưởng hùng mạnh nhất vùng. Nhà hắn vô cùng rộng lớn và chạm khắc tỉ mỉ. Đầu sàn hiên đẽo hình mặt trăng, đầu cầu thang đẽo hình chim ngói. Ngôi nhà của lão tù trưởng nhà giàu này trông quả thật là đẹp. Cầu thang rộng một lá chiếu, người nối đuôi nhau lên xuống mà khiêng một ché đuê vẫn không sợ chật. Trâu bò nhiều không sao đếm xuể; voi, ngựa chăn dắt khắp núi rừng; tôi tớ đông nghịt như ong như kiến.

Năm ấy, ta cùng tôi tớ lên rẫy và mở cuộc đi săn, Mtao Mxây nhân lúc ấy đã đến cướp vợ ta là Hơ Nhị. Trở về, nghe tôi tớ giải bày ta vô cùng tức giận. Hơ Nhị là người vợ ta yêu quý, lại là người nắm giữ linh hồn của gia tộc, mất nàng ta sống sao yên. Nghĩ bụng định cầm giáo đi ngay nhưng tôi tớ ngăn cản, bảo Mtao Mxây là tù trưởng mạnh nhất vùng, muốn cướp lại Hơ Nhị, tất phải chuẩn bị kĩ lưỡng. Nghe lời, ta cho người tập hợp tôi tớ, nói lời thống thiết, hẹn ngày trở lại, dặn mọi người cần đề phòng cẩn mật trong những ngày ta và tra tráng đi vắng. Hôm ấy, đoàn quân lên đường sang nhat Mtao Mxây. Ta cưỡi trên con voi trắng đi đầu, theo sau là đoàn voi ngựa, tôi tớ kéo dài đến mấy quả núi, khói bụi mịt mù.

Đến nơi, Mtao Mxây không chịu xuống đánh. Ta thách thức, hắn cũng không xuống. Ta chọc giận, hắn cũng không xuống. Đếnkhi, ta đòi lấy cái sàn hiên của nhà hắn ta bổ đôi, ta sẽ lấy cái cầu thang của nhà hắn ta chẻ ra kéo lửa, ta hun cái nhà của ra than ra tro thì hắn mới hoảng hồn bước ra ngoài. Hắn lại sợ ta đâm sau lưng, đâm hắn lúc hắn đang đi, nhưng ta đời nào làm vậy.

Mtao Mxây bước xuống, trên tay thanh gươm sáng chói, óng ánh như cái cầu vồng, chiếc khiên tròn như đầu cú kẹp chạt tren tay. Trông hắn dữ tợn như một vị thần. Hắn đóng một cái khố sọc gấp bỏ múi, mặc một cái áo dày nút, đi từ trong nhà ra ngoài, dáng tần ngần do dự, mỗi bước mỗi đắn đo suy nghĩ, giữa một đám đông mịt mù như trong sương sớm.

Ta trong lòng vốn căm phẫn nhưng cố kìm mén, cho hắn múa trước. Hắn tỏ ra sợ sệt nhưng lại cố tỏ ra điềm tĩnh nhường ta. Ta lại nhường hắn một lần nữa. Lần này, Mtao Mxây rung khiên bắt đầu múa. Hắn múa vụng về, tiếng khiên kêu lạch xạch như quả mướp khô. Hắn cứ múa một mình. Ta cứ đứng im, không nhúc nhích. Bài múa khiên của Mtao Mxây được học từ tổ tiên của hắn, trông chẳng có gì đẹp mắt. Ta cười chê bai, thì ra sức mạnh của vị tù tưởng khét tiếng chỉ có thế thôi.

Đến lượt ta rung khiên múa. Một lần xốc tới, ta vượt một đồi tranh. Một lần xốc tới nữa, ta vượt một đồi lồ ô. Ta chạy vun vút qua phía đông, vun vút qua phía tây. Còn Mtao Mxây thì bước cao bước thấp chạy hết bãi tây sang bãi đông. Hắn vung dao chém phập một cái, nhưng chỉ vừa trúng một cái chão cột trâu, ta chẳng hề hấn gì. Ta còn trêu hắn vụng về.

Đến lúc này, Mtao Mxây bảo Hơ Nhị quăng cho hắn một miếng trầu. Nhưng ta đã nhanh chóng đớp được miếng trầu. Ta nhai trầu, sức ta tăng lên gấp bội. Thế là ta lại múa khiên. Ta múa trên cao, gió như bão. Ta múa dưới thấp, gió như lốc. Chòi lẫm đổ lăn lóc. Cây cối chết rụi. Khi ta múa dưới thấp, vang lên tiếng đĩa khiên đồng. Khi ta múa trên cao, vang lên tiếng đĩa khiên kênh. Khi ta múa chạy nước kiệu, quả núi ba lần rạn nứt, ba đồi tranh bật rễ bay tung. Cây giáo thần, cây giáo dính đầy những oan hồn của chàng nhằm đùi Mtao Mxây phóng tới, trúng nhưng không thủng. Ta cố đâm thật mạnh vào người Mtao Mxây cũng không thủng. Chiến áo hắn đang mặc rất cứng, không sao đâm thủng được. Đến lúc này ta mới hiểu, chính vì có chiếc áo này mà không ai có thể đánh bại được Mtao Mxây, tất cả đều bị Mtao Mxây khi đã kiệt sức.

Cuộc quần thảo dữ dội đã làm ta đã thấm mệt. Ta vừa chạy vừa ngủ, mộng thấy ông Trời. Ta than với ông trời rằng khong thể đâm thủng áo Mtao Mxây, không thể giết chết Mtao Mxây. Ông trời bảo ta lấy một cái chày mòn ném vào vành tai hắn, hắn sẽ chịu thua. Đến lúc này, ta chợt bừng tỉnh, chộp ngay một cái chày mòn, ném trúng vành tai kẻ địch. Cái giáp của Mtao Mxây tức thì rơi loảng xoảng. Mtao Mxây tháo chạy. Hắn tránh quanh chuồng lợn, ta phá tan chuồng lợn. Hắn tránh quanh chuồng trâu, ta phá tan chuồng trâu. Cuối cùng, hắn ngã lăn quay ra đất chịu đâu hàng. Biết ta khó lòng buông tha, hắn van xin tha cho hắn, hắn sẽ đổi cho ta nhiều voi và cầu phúc cho ta. Nhưng ta nào chịu vì biết hắn là kẻ gian xảo, đời nào hắn nói thật lòng. Ngọn giáo sắc nhọn trên tay ta lạnh lùng đâm phập xuống kết liễu cuộc đời Mtao Mxây.


Đăm Săn thu phục tôi tớ của Mtao Mxây và trở về

Mất vị tù trưởng, tôi tớ Mtao Mxây sợ hãi xếp hàng dưới sân. Biết chúng không còn biết dựa vào ai, ta mở lòng thương tiếc, hỏi: “Các ngươi có đi với ta không?”. Một nhà, rồi hai nhà, rồi cả làng, tất cả đều lên tiếng xin đi theo. Nghe thế, ta lại truyenf lệnh: “Tù trưởng các ngươi đã chết, lúa các ngươi đã mục. Ai chăn ngựa hãy đi bắt ngựa! Ai giữ voi hãy đi bắt voi! Ai giữ trâu hãy lùa trâu về!”. Cả làng hô vang đồng tình rồi tất tả đi chuẩn bị mọi thứ, sẵn sàng cùng ta về làng mới. Ta cũng nhanh chóng kêu gọi tôi tớ thu dọn trở về.

Hôm ấy, đoàn người đông như bầy cà tong, đặc như bầy thiêu thân, ùn ùn như kiến mối. Bà con xem, thế là ta nay càng thêm giàu có, chiêng lắm la nhiều. Tôi tớ mang của cải về nhiều như ong đi chuyển nước, như vò vẽ đi chuyển hoa, như bầy trai gái đi giếng làng cõng nước.

Đoàn người nối dài từ núi này qua núi nọ, cứ âm thầm đi mãi, khói bụi phủ mờ cả mặt trời. Họ đến bãi ngoài làng, rồi vào làng. Ta thúc voi đi trước sân, tôi tớ thấy ta về cùng đoàn người ra chào đón vui mừng. Ta kêu hãy đi lấy rượu, bắt trâu! Rượu năm ché, trâu dâng một con để cúng thần, cáo tổ tiên, cầu sức khoẻ cho ta mới đi đánh kẻ thù, bắt tù binh, xéo nát đất đai một tù trưởng nhà giàu về. Rượu bảy ché, trâu bảy con để dâng thần, cầu cho ta được bình yên vô sự, nạn khỏi tai qua, lớn lên như sông nước, cao lên như cây rừng, không còn ai bì kịp. Hỡi anh em trong nhà, hỡi bà con trong làng, xin mời tất cả đến với ta! Chúng ta sẽ mở tiệc ăn mừng năm mới, chúng ta sẽ ăn lợn ăn trâu, đánh lên các chiêng cái trống ta, đánh lên cac cồng hlong hoà nhịp cùng chũm choẹ xao sao cho kêu lên rộn rã, để voi đực voi cái ra vào sàn hiên không ngớt, dây cồng dây chiêng không lúc vào vắng bớt trên giá treo chiêng, các chuỗi thịt trâu thịt bò treo đen nhà, chậu thau, âu đồng nhiều không còn chỗ để.

Tôi tớ mang các chiêng có tiếng âm vang, những chiêng có tiếng đồng tiếng bạc ra đánh, lấy ra các vòng nhạc rung vang.Tiếng chiêng vang vọng khắp đó đây, khiến voi, tê giác trong rừng quên không cho con bú, ếch nhái dưới gầm sàn, kì nhông ngoài bãi phải ngừng kêu, tất cả đều ngày đêm lặng thinh để nghe tiếng chiêng ăn đông uống vui như mừng mùa khô năm mới của ta vậy.

Thế là, nhà Ta đông nghịt khách, tôi tớ chật ních cả nhà ngoài. Các khách tù trưởng đều từ phương xa đến. Còn ta nằm trên võng, tóc thả trên sàn, hứng tóc ta ở dưới đất là một cái nong hoa. Ta mở tiệc ăn uống linh đình, thịt lợn, thịt trâu ăn không ngớt, thịt lợn ăn đến cháy đen hết ống le, thịt dê ăn đến cháy đen hết ống lồ ô, máu bò máu trâu đọng đen khắp sàn hiên, dây cồng dây chiêng giăng như mạng nhện, chỉ vàng chỉ đỏ như hoa dăm piết. Cảnh đó, đời ông bác ông ta xưa kia làm gì có.

Những ngày ấy, ta uống không biết say, ăn không biết no, chuyện trò không biết chán. Cả một vùng nhão ra như nước. Lươn trong hang, giun trong bùn, rắn hổ, rắn mai đều chui lên nằm trên cao sưởi nắng. Ếch nhái dưới gầm nhà, kì nhông ngoài bãi thì kêu lên inh ỏi suốt ngày đêm. Các chàng trai đi lại ngực đụng ngực. Các cô gái đi lại vú đụng vú. Cảnh làng một tù trưởng nhà giàu trông sao mà vui thế! Rõ ràng là ta đang giàu lên, chiêng lắm la nhiều. Rõ ràng là ta có chiêng đống voi bầy, có bè bạn như nêm như xếp. Làm sao mà có được một tù trưởng, đầu đội khăn nhiễu, vai mang nải hoa, đánh đâu đập tan đó, vây đâu phá nát đó như ta được? Từ trước tới giờ chưa từng có. Từ nay về sau cũng không thể có.

Tiệc tùng linh đình, ăn uống đông vui kéo dài suốt cả mùa khô. Đến đây, rượu đã nhạt, ché đã phai, ai ở đâu về đấy, khách lần lượt ra về.

Từ đó, danh vang đến thần, tiếng lừng khắp núi, đông tây đâu đâu cũng nghe danh tiếng Đăm Săn. Từ khắp mọi miền, người ta khiêng rượu khiêng lợn đến mừng ta. Cả miền Ê-đê Ê-ga ca ngợi ta như một vị thần. Ngực quấn chéo một tấm mền chiến, mình khoác một tấm áo chiến, tai đeo nụ, sát bên mình nghênh ngang đủ giáo gươm, đôi mắt long lanh như mắt chim ghếch ăn hoa tre, ta là một tù trưởng mới giàu lên, đang tràn đầy sức trai, tiếng tăm lừng lẫy.

Bài viết cùng chủ đề:

4 Trackbacks / Pingbacks

  1. Đóng vai Mtao-Mxây kể lại đoạn trích "Chiến thắng Mtao-Mxây" - Theki.vn
  2. Dàn bài: đóng vai nhân vật Tấm kể lại câu chuyện Tấm Cám - Theki.vn
  3. Đóng vai nhân vật Tấm kể lại chuyện cổ tích Tấm Cám - Theki.vn
  4. Phân tích "Chiến thắng Mtao Mxây" (trường ca Đăm Săn) - Theki.vn

Đánh giá bài viết:

Địa chỉ email của bạn sẽ không bị tiết lộ.