Bài thơ: Lên chùa

Lên chùa

Chùa xa lần bước trèo lên
Tay vin đá núi chênh vênh cõi nào
Mây bồng bềnh xuống đèo cao
Gió ru cành lá suối xao trắng nguồn
Chim chiều hót vọng núi non
Đâu đây tiếng mõ hãy còn như mơ
Bâng khuâng chân bước ngẩn ngơ
Nghe chừng lạc giữa đôi bờ thực hư
Hình như có tiếng nhà sư
Và hình như cả lòng từ “nam mô”
Khói trầm bay giữa hư vô
Người còn đứng đó mơ hồ có – không
Bụi trần một thoáng sạch bong
Còn đây trời đất với lòng mênh mang
Rừng u tịch gió mây ngàn
Hồn lâng lâng giữa vô vàn khói sương.
Từ Xuân Lãnh 1978
(Trích tập thơ Mắt nghìn trùng, Từ Xuân Lãnh, NXB Văn nghệ, 2004)




Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.