Bài thơ: Phú Yên hoài cảm

Phú Yên hoài cảm

Rừng núi chập chùng tiếp biển khơi
Đá Bia mây phủ đứng chơi vơi
Tháp Chàm cô lẻ chờ ai đó
Dòng nước sông đà lặng lẽ trôi

Núi nhạn bơ vơ đứng giữa trời
Người đi năm tháng biết đâu rồi
Ta về đất cũ hồn nghe lạnh
Hỏi phượng hè hoa mấy độ rơi

Từ Xuân Lãnh 2001
(Trích tập thơ Mắt nghìn trùng, Từ Xuân Lãnh, NXB Văn nghệ, 2004)

 

Nguyễn Gia Thiều

Hương sắc tuyệt trần nỡ bỏ không
Duyên hờ bạc thếch, kiếp long đong
Nỗi niềm “cung oán” vương vần điệu
Thơ vút trời xanh nức nở lòng.




Bài viết liên quan:

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.