Suy nghĩ về căn bệnh vô cảm của con người hiện nay

suy-nghi-ve-can-benh-vo-cam-cua-con-nguoi-hien-nay

Suy nghĩ về căn bệnh vô cảm của con người hiện nay

  • Mở bài:

Vô cảm là một hiện tượng đang xảy ra hết phổ biến trong đời sống con người. Chính căn bệnh vô cảm đã gây ra những hậu quả nghiêm trọng, ảnh hưởng sâu sắc đến trật tự, an toàn xã hội, trở thành một vấn nạn cần phải khắc phục ngay lập tức.

  • Thân bài:

Tinh thần “Một con ngựa đau cả tàu bỏ cò” hay “Thương người như thể thương thân” từ lâu đã trở thành đạo lý của dân tộc Việt Nam. Thế nhưng ngày nay, bên cạnh những người sống tốt luôn nghĩ tới người khác vẫn còn những người sống thờ ơ, vô cảm với người khác, ích kì chỉ nghĩ cho bản thân. Nói cách khác, họ là những kẻ vô cảm trước hiện thực cuộc sống, trước cộng đồng.

Vô cảm là gì?

Vô cảm là hiện tượng con người không có cảm xúc, dửng dưng trước những sự việc, những hiện tượng xảy ra xung quanh mình. Họ chỉ biết nghĩ đến lợi ích của bản thân, sẵn sàng dẫm đạp lên người khác. Không những đối với những sự việc bình thường, kể cả những sự việc cần sự cảm thông, chia sẻ hay giúp đỡ, con người cũng tỏ ra lạnh lùng, bở mặc, lãng tránh.

Tại sao con người ngày nay ngày càng trở nên thờ ơ, vô cảm?

Hiện nay cuộc sống vật chất và tinh thần ngày càng được cải thiện khiến lòng tham không đáy của con người nổi lên kéo theo sự ích kì nhỏ nhen, thờ ơ, lãnh đạm với mọi việc xung quanh mình.

Căn bệnh vô cảm của con người ngày nay được biểu hiện hết sức rõ ràng và ngày càng nghiêm trọng. Mỗi khi nhà hàng xóm gặp hoạn nạn người vô cảm thường tở ra không hay không biết không hỏi han, an ủi lấy một lời. Gặp người bị tai nạn trên đường, người vô cảm thường bỏ đi, chẳng chịu quan tâm đến đồng loại. Hoặc có đến chỗ người bị nạn để thỏa mãn sự hiếu kì. Họ không giúp đỡ nạn nhân vì sợ phải gánh trách nhiệm.

Những tác hại của căn bệnh vô cảm đối với con người và xã hội:

Bệnh vô cảm có những tác hại thật ghê gớm, không chỉ làm suy thoái đến đạo đức của một cá nhân mà còn ảnh hưởng đến một xã hội. Một bác sĩ vô cảm, sẽ không có tình thương đối với bệnh nhân, dễ đánh mất đi lương tâm thầy thuốc. Một nhà lãnh đạo vô cảm thì hậu quả là đất nước suy vong, nhân dân lầm than. Một nhà giáo vô cảm sẽ giáo dục ra biết bao con người vô cảm khác. Bệnh vô cảm đã làm cho con người giống một cổ máy không có tình cảm, không yêu thương, không sẻ chia và chắc chắn cũng không nhận lại tình cảm từ người khác.

  • Kết bài:

Sự vô cảm của con người chính là nguyên nhân làm nảy sinh tội ác. Bửi thế, cần có những giải pháp thiết thực và hiệu quả để sớm hạn chế và chấm dứt hiện tượng vô cảm của con người.


Bài tham khảo:

  • Mở bài:

Thế giới sẽ bị hủy diệt không phải bởi những người làm điều ác, mà bởi những người đứng nhìn mà không làm gì cả. Hận thù không phải là thứ đối lập với tình yêu; đó là sự vô cảm. căn bệnh vô cảm chẳng khác gì bóng ma len lỏi và gieo rắc sự tàn nhẫn trong thế giới này.

  • Thân bài:

Vô cảm là gì?

Vô cảm là hiện tượng con người không có cảm xúc, dửng dưng trước những sự việc, những hiện tượng xảy ra xung quanh mình. Họ chỉ biết nghĩ đến lợi ích của bản thân, sẵn sàng dẫm đạp lên người khác. Không những đối với những sự việc bình thường, kể cả những sự việc cần sự cảm thông, chia sẻ hay giúp đỡ, con người cũng tỏ ra lạnh lùng, bở mặc, lãng tránh.

Biểu hiện sự vô cảm của con người trong xã hội ngày nay:

Ngày nay, một thực trạng đáng lo là căn bệnh vô cảm này dường như đang rất phổ biến trong giới trẻ. Bệnh này thể hiện ở chỗ: không hề động lòng trước những nỗi đau của người khác cũng như không hề phẫn nộ trước những tệ nạn xã hội đang xảy ra trước mắt.

Sự vô cảm của con người ngày nay được biểu hiện hết sức rõ ràng và ngày càng nghiêm trọng. Mỗi khi nhà hàng xóm gặp hoạn nạn người vô cảm thường tỏ ra không hay không biết không hỏi han, an ủi lấy một lời. Gặp người bị tai nạn trên đường, người vô cảm thường bỏ đi, chẳng chịu quan tâm đến đồng loại. Hoặc có đến chỗ người bị nạn để thỏa mãn sự hiếu kì. Họ không giúp đỡ nạn nhân vì sợ phải gánh trách nhiệm.

Những người sống vô cảm thường mang trong mình tâm niệm “đèn nhà ai nây sáng”. Tức là họ không muốn dính dáng đến những rắc rối, phiền toái có thể mang lại cho họ. Vì vậy mà thời gian qua có rất nhiều vụ hành hung, đánh nhau giữa các học sinh không hề thấy những bạn trẻ xung quanh can ngăn mà ngược lại còn ủng hộ hoặc thản nhiên đứng nhìn. Có bạn còn dùng điện thoại di động ghi hình rồi tung lên mạng. Còn đáng buồn hơn khi nhiều thanh niên học sinh dường như không biết đến khái niệm chia sẻ, vô cảm với bạn bè và mọi người xung quanh rồi dẫn đến vô cảm với chính những người thân trong gia đình.

Tại sao con người ngày nay ngày càng trở nên vô cảm?

Căn bệnh vô cảm nảy sinh trước hết là do con người đã không đủ sức mạnh để chiến thắng cái ác, cái xấu, cái cá nhân. Quan trọng hơn là do lối sống vị kỷ, thích hưởng thụ cùa giới trẻ hoặc không muốn quan tâm vì sợ trách nhiệm, liên lụy. Xã hội còn nhiều người vô cảm thì sẽ có những hành vi phi đạo đức. Vì vậy đây là căn bệnh rất nguy hại đến truyền thống giá trị đạo đức của con người.

Những tác hại của căn bệnh vô cảm đối với con người và xã hội:

– Vô cảm phá hỏng nền tảng đạo đức xã hội và tính tôn nghiêm của pháp luật.
– Vô cảm khiến con người dễ bị cô lập khỏi cộng đồng.
– Vô cảm đẩy con người đến với tệ nạn xã hội, vi phạm pháp luật, gây ảnh hưởng đến trật tự, kỉ cương của xã hội.
– Vô cảm làm suy kiệt tình người, chia rẽ cộng đồng và làm nảy sinh nhiều mâu thuẫn cá nhân.
– Vô cảm là cái chết từ từ trong tâm hồn. Người vô cảm không còn cảm nhận được hạnh phúc, giá trị của đạo đức, sự gắn kết cộng đồng, niềm vui chia sẻ, tương trợ, giúp đỡ lẫn nhau. Họ sống không ước mơ, hoài bão và không có lý tưởng sống tích cực và cao đẹp.

Làm thế nào để chữa trị căn bệnh vô cảm?

Vô cảm thể hiện sự suy thoái nghiệm trọng nền tảng đạo đức trong xã hội. Sự vô cảm của con người khiến cho các mối liên hệ của con người xã hội trở nên rời rạc. Điều đó, khiến cho cái xấu, cái ác có cơ hội bùng phát.

Để hạn chế sự vô cảm có ở con người, không có cách nào tốt hơn là giáo dục tình yêu thương, sự chia sẻ, cảm thông, đoàn kết tương trợ lẫn nhau. Phải xem giáo dục là giải pháp đầu tiên và mạnh mẽ nhất. Giáo dục phải có vai trò tiên phong trong việc bồi dưỡng, định hướng và hoàn thiện tình cảm tốt đẹp ở con người.

Tạo dựng một xã hội công bằng, văn minh, tiến bộ là điều rất cần thiết để chữa trị căn bệnh vô cảm hiện nay. Trước hết, phải đảm bảo công bằng về quyền lợi và lợi ích của con người. Tiếp đó, đảm bảo an ninh, trật tự và an toàn xã hội để cái tốt được tôn vinh, cái xấu bị trừng trị, đem lại niềm tin cho con người.

Mạnh mẽ lên án, xử phạt những hành vi vô cảm. Điều này thực sự khó khăn bởi ranh giới giữa sự vô cảm và tội ác là rất mong manh, khó phân biệt.

May mắn thay bên cạnh những người sống vô cảm vẫn còn nhiều bạn trẻ biết yêu thương chia sẻ, biết sống đẹp theo truyền thống cao đẹp từ bao đời nay. Sống biết yêu thương, giàu vị tha chính là phương pháp hữu hiệu để chữa can bệnh vô cảm đang có nguy cơ lan rộng trong giới trẻ.

  • Kết bài:

Chúng ta có thể đã chữa trị được hầu hết thói xấu xa; nhưng chúng ta vẫn chưa tìm ra liều thuốc cho thói xấu tồi tệ nhất, sự vô cảm của con người. Căn bệnh vô cảm vẫn còn âm ỉ trong lòng đời sống xã hội. Bởi thế, mỗi con người phải tự mình nâng cao đạo đức, hướng đến những điều tốt đẹp, sống bằng tình thương và lòng nhân ái. Làm được như thế, căn bệnh vô cảm sẽ không có cơ hội để nảy sinh và gây tai họa nữa.


Bài tham khảo:

Trình bày suy nghĩ của em về một sự việc hoặc hiện tượng vô cảm ở địa phương hoặc ở trường học, lớp học.

  • Mở bài:

Có được một xã hội văn minh, hiện đại ngày nay một phần lớn cũng là do những phát minh vĩ đại của con người. Một trong số đó chính là sự sáng chế ra rô-bốt. Càng ngày, rô-bốt càng được cải tiến cao hơn, tỉ mỉ hơn làm sao cho thật giống con người để giúp con người được nhiều hơn trong các công việc khó nhọc, bộn bề của cuộc sống.

  • Thân bài:

Chỉ lạ một điều, đó là trong khi các nhà khoa học đang “vò đầu bứt tóc” không biết làm sao có thể tạo ra một con chíp “tình cảm” để khiến “những cỗ máy vô tình” biết yêu, biết ghét, biết thương, biết giận thì dường như con người lại đi ngược lại, càng ngày càng vô tình, thờ ơ với mọi sự xung quanh. Đó chính là căn bệnh nan y đang hoành hành rộng lớn không những chỉ dừng lại ở một cá nhân mà đang len lỏi vào mọi tầng lóp xã hội: căn bệnh vô cảm.

Nhìn thấy cái xấu, cái ác mà không thấy bất bình, không căm tức, không phẫn nộ. Nhìn thấy cái đẹp mà không ngưỡng mộ, không say mê, không thích thú . Thấy cảnh tượng bi thương lại thờ ơ, không động lòng chua xót, không rung động tâm can. Vậy đó còn là con người không hay chi là cái xác khô của một cỗ máy?

Truớc hết là về cái đẹp, bây giờ ra ngoài đường, hiếm ai có thể bẳt gặp một người đàn ông đạp xe ung dung dạo mát, thường ngoạn cái không khí trong lành, tươi mát dưới những hàng cây cổ thụ vàm bóng quanh bờ hồ; một người con gái dịu hiền, yêu kiều trong chiếc váy thanh thoát tản bộ trên những con đường hoa sấu, hoa sữa đầy mộng mơ mà hầu hết là những dòng người tấp nập, vội vã, chen lấn xô đây trên đường, xe buýt. Lúc ấy cũng chính là lúc mà con người ta mất một phần tâm hồn đẹp đẽ đã bị chôn vùi dưới lớp cát. Phải chăng cũng vì như thế mà họ càng lúc càng khép chặt cánh cửa trái tim mình lại, không còn biết hưởng thụ cái đẹp mà chỉ nghĩ đến tiền bạc, công danh, địa vị hay nghĩ đến công việc ngày mai?

Vô cảm với cái đẹp mới chỉ là bước đầu. Một khi người ta đã không biết ngưỡng mộ, không biết say mê, rung động trước những điều đẹp đẽ thì trái tim cũng dần chai sạn rồi đến đóng băng. Khi ấy, không chỉ là cái đẹp mà đứng trước những hành động ác độc, vô lương tâm, con người ta cũng cảm thây bình thường, không oán trách cũng không cảm thông, động lòng vói những nạn nhân bị hại.

Ta chưa thể nào vụ việc em bé Duyệt Duyêt ở Trung Quốc bị xe tải cán nhiều làn trước sự nhẫn tâm của con người. Thương  xót, đaụ lòng làm sao khi nhìn cô bé đau đớn nằm trên vũng máu mà không một người nào qua đường để ý, cuống cuồng gọi cấp cứu. Họ nhìn thấy rồi đấy nhưng họ lại cố tình như không thấy, đi vòng qua cô bể để tiếp tục con đường nhạt thếch, sáo mòn của mình.

Càng chua xót, đau lòng, phẫn nộ hơn khi chiếc xe tải tiếp theo nhìn thấy cô bé năm đó, vẫn thoi thóp thờ, bám víu lấy cuộc đời lại vô tình chẹt cả bốn bánh xe nặng trịch đi qua người cô bé, thản nhiên đi tiếp. Người qua đường vẫn thế, vẫn bình thản như không cỏ chuyện gì xảy ra. Cô bé xấu sổ chỉ được cấp cứu khi một người phụ nữ nhặt rác đi qua, thấy cảm thông, đau lòng nên đã bế cô đi bệnh viện.

Mới đây, báo chí rầm rộ đưa tin vụ việc 39 người Việt Nam bị bọn buôn người lừa gạt đã chết ngạt trong một container đông lạnh ở nước Anh. Những người lao động hiền lành cả tin đã vô tình phó thác sinh mệnh của mình cho ác quỷ. Bọn bất nhân chỉ vì tiền mà đã đẩy 39 con người vào chỗ hiểm nguy để rồi nhận lấy cái chết thương tâm. Sự vô cảm lên đến tột đỉnh.

Không những thế, bây giờ ra đường gặp người bị cướp, bị trấn lột, bị đuổi chém nhưng lại không thấy anh hùng nào ra can ngăn, cứu giúp hay chỉ một việc nhỏ nhoi thôi là bảo công an. Đó là những con người “không dại gì” và cũng chính những người “không dại gì” đỏ mà xã hội ngày càng ác độc, hỗn loạn.

Vô cảm còn là con đường trực tiếp dẫn đến những cái xấu, cái ác. Nó là một căn bệnh lâm sàng mà trong đó, não của người bệnh vẫn hoạt động nhưng trái tim lại hoàn toàn băng giá. Người ta đã vô cảm thì làm sao có thể thấu hiểu được nỗi đau, tình cảm của người khác, người ta chỉ nghĩ đến mình và lợi ích của riêng mình mà thôi.

Nếu không vô cảm, tại sao các cô giáo ở trường mầm non lại nhẫn tâm giật tóc, đánh đập, bịt miệng các cháu bé còn ngây thơ, nhỏ tuổi? Tại sao một người còn chưa qua tuổi trưởng thành lại vô tư chém giết cả nhà người ta để lấy của cải? Xa hơn nữa là các công chức bình thản ăn tiền ủng hộ, trợ giúp những số phận đau thương, bất hạnh của người dân để kiếm lợi cho riêng mình. Nhiều lãnh đạo lợi dụng chức quyền và ảnh hưởng để làm điều phạm pháp, thu lợi bất chính, tham nhũng, hối lộ, hà hiếp nhân dân khiến cho bao nhiều non người phải rơi vào cảnh điêu đứng, lầm than đói khổ, vào tù ra tội, hết sức thương tâm. Và còn nhiều, còn nhiều hành động xấu xa hơn nữa. Tất cả những điều vô lương ấy đều xuất phát từ căn bệnh vô cảm mà ra.

Rốt cuộc thì nguyên nhân vì đâu? Suy cho cùng, tình cảm ỉà điều chi phối tắt cả. Những người vô cảm là những người bị thiếu hụt tình yêu thương. Chính vì không cảm nhận được tình yêu thương mà người ta ngày càng lạnh giá. Một phần nữa cũng là do xã hội hiện đại quá bận rộn và đòi hỏi con người phải làm việc, làm việc và làm việc mà bỏ quên thời gian để trao nhau hơi ấm của tình thương, để ươm mầm cảm xúc.

  • Kết bài:

Tình cảm như những hạt mưa, hạt mưa càng to, càng nặng thì càng dập tắt được những ngọn lửa của lòng thù hận, ghen ghét, bi ai và nó cũng như một ngọn lửa thổi bùng cháy mãnh liệt trong tâm hồn để nuôi dưỡng tiếp nguồn sống cho chúng ta. Vì vậy, điều duy nhất chúng ta có thể làm để cho căn bệnh vô cảm “không còn đất sống” là hãy biết mở cửa trái tim để biết cảm nhận, biết yêu ghét, thương giận và chia sẻ những điều tốt đẹp đó cho những người xung quanh mình.

4 Trackbacks / Pingbacks

  1. Viết đoạn văn 200 chữ nghị luận về lòng yêu thương con người - Theki.vn
  2. Viết đoạn văn 200 chữ nghị luận về lòng tự tin - Theki.vn
  3. Viết bài văn nghị luận ngắn bàn về hiện tượng vô cảm - Theki.vn
  4. Nghị luận: Suy nghĩ về tình yêu thương và chia sẻ - Theki.vn

Đánh giá bài viết:

Địa chỉ email của bạn sẽ không bị tiết lộ.




Bài viết cùng chủ đề: