Thông điệp về tình đời, tình người trong truyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” của O.Henri

thong-diep-ve-tinh-doi-tinh-nguoi-trong-truyen-ngan-chiec-la-cuoi-cung-cua-o-henri

Thông điệp về tình đời, tình người trong truyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” của O.Henri

Nhà phê bình văn học Bêlinxki từng nói: “Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả, nếu nó không phải là tiếng thét đau khổ hay lời ca tụng hân hoan, nếu nó không đặt ra câu hỏi và trả lời những câu hỏi đó”. Truyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” của O.Henry có lẽ đúng với nhận định ấy.

“Chiếc lá cuối cùng” (tiếng Anh: The Last Leaf) là một truyện ngắn của nhà văn người Mỹ O.Henry được xuất bản lần đầu vào năm 1907 trong tập truyện The Trimmed Lamp and Other Stories. Truyện lấy bối cảnh ở khu Greenwich Village, Manhattan, thành phố New York, Hoa Kỳ. Xiu và Giôn-xi là hai nữ họa sĩ trẻ sống trong một khu nhà trọ. Cụ Bơ-men là một họa sĩ già cũng sống ở đó; cả đời cụ khao khát vẽ được một kiệt tác nhưng chưa thực hiện được.

Mùa đông năm ấy, Giôn-xi bị bệnh viêm phổi rất nặng. Bệnh tật khiến cô tuyệt vọng và nghĩ rằng khi chiếc lá thường xuân cuối cùng rụng xuống là sẽ là lúc cô lìa đời. Xiu vô cùng lo lắng và hết lòng chạy chữa cho bạn nhưng vô ích, Giôn-xi vẫn bi quan như vậy. Cô gái tội nghiệp âm thầm đếm từng chiếc lá thường xuân.

Biết được ý nghĩ điên rồ đó của Giôn-xi, cụ Bơ-men ban đầu mắng um lên nhưng sau đó lại âm thầm thức suốt đêm mưa gió bão bùng để vẽ chiếc lá thường xuân. Chiếc lá cuối cùng giống như thật. Nó đã không rụng trong đêm bão lớn khiến Giôn-xi suy nghĩ lại, cô hi vọng và muốn được sống, được sáng tạo. Giôn-xi từ cõi chết trở về nhưng cụ Bơ-men lại chết vì bệnh viêm phổi sau đêm sáng tạo kiệt tác chiếc lá cuối cùng để cứu Giôn-xi. Xiu lặng lẽ đến bên Giôn-xi báo cho bạn về cái chết của cụ Bơ-men và bí mật của chiếc lá cuối cùng.

Vẫn bối cảnh là giữa mùa đông giá lạnh, nhưng truyện ngắn chiếc lá cuối cùng của nhà văn Mĩ O.Henry lại đưa đến cho người đọc một hơi ấm tình người. Đó là tình cảm của những hoạ sĩ nghèo sống trong khu ở tồi tàn ở một vùng ngoại ô nước Mĩ. Mùa đông năm ấy, chứng viêm phổi hoành hành và đã đánh ngã gục hàng chục nạn nhân. Giôn xi cũng bị cảm lạnh, nằm liệt giường. Mọi thứ thuốc men trở thành vô dụng (…)

Sự sụp đổ về tinh thần của cô hoạ sỉ trẻ bất hạnh làm cho bệnh tình cô ngày càng trầm trọng thêm. Chính trong hoàn cảnh bi đát đó tình bạn được thử thách, Xiu thương đứa em nuôi vô cùng, cô khóc cạn nước mắt, Xiu lo âu và hết lòng chạy chữa cho bạn, cô làm việc nhiều hơn để kiếm thêm tiền mua thuốc và thức ăn cho Giôn xi. Xiu đã giành giật với tử thần để cứu đứa em tội nghiệp. Xiu còn là hiện thân của tấm lòng trắc ẩn, vị tha là người giàu đức hi sinh thầm lặng, có một trái tim nhân hậu mênh mông.

Chuyện còn cho ta thấy tình cảm của những con người không cùng tuổi tác, Cụ Bơ men, một hoạ sĩ già, bốn mươi năm cầm bút vẽ mà không với tới gấu áo của nữ thần nghệ thuật. Khi nghe Xiu kể về ý nghĩ của Giôn xi, cụ đã lớn tiếng và sâu đó lặng lẽ tìm cách giải thoát cho Giôn xi: Vào cái đêm mưa tuyết, cụ chỉ mặc cái áo sơ mi cũ màu xanh đứng suốt đêm âm thầm sáng tạo nên chiếc lá cuối cùng – Chiếc lá dũng cảm bám lấy cành cây trong đêm mưa bão. Chiếc lá do cụ vẽ đã đẩy lùi thần chết, cứu sống Giôn xi. Quên mình cứu người là một hành động cao cả. Cái chết của cu Bơ men đẹp như một bài ca.

Tình bạn bè, tình chị em, tấm lòng nhân hậu, đức hi sinh của hai hoạ sĩ nghèo ấy làm cho người đọc tin yêu hơn vào lòng tốt của con người.

Chiếc lá cuối cùng O.Henry sử dụng tình huống đảo ngược tình thế hai lần đã củng cố niềm tin của người đọc vào những điều tốt đẹp ở con người. Đọc tác phẩm ta càng thêm yêu thương quý trọng con người bởi tình thương mà họ giành cho đồng nghiệp yêu quý của mình.

Bài viết cùng chủ đề:

Đánh giá bài viết:

Địa chỉ email của bạn sẽ không bị tiết lộ.