Trong truyện ngắn Thuốc của Lỗ Tấn, những người khách ở quán trà lão Hoa đã bàn về những gì? Hãy cho biết điều nhà văn muốn nói qua những chuyện ấy
0 (0)

trong-truyen-ngan-thuoc-cua-lo-tan-nhung-nguoi-khach-o-quan-tra-lao-hoa-da-ban-ve-nhung-gi-hay-cho-biet-dieu-nha-van-muon-noi-qua-nhung-chuyen-ay

Trong truyện ngắn “Thuốc” của Lỗ Tấn, những người khách ở quán trà lão Hoa đã bàn về những gì? Hãy cho biết điều nhà văn muốn nói qua những chuyện ấy.

– Trong truyện ngắn Thuốc của Lỗ Tấn, khách ở quán trà lão Hoa đã bàn về hai câu chuyện:

+ Chuyện thằng Thuyên ăn thuốc (bánh bao tẩm máu tử tù). Họ tin tưởng đó là một thứ thần dược, cam đoan thế nào cũng khỏi, nhất định sẽ khỏi.

+ Chuyện về kẻ tử tù (Hạ Du), họ không am hiểu anh là ai, họi gọi anh là thằng quỷ sứ, thằng khốn nạn, thằng điên, thằng giặc, nằm trong tù rồi mà còn dám rủ lão đề lao làm giặc!

+ Và chuyện cái chết của Hạ Du đã đem lại lợi ích cho nhiều người như: Cụ Ba (người chú) đem lại ra thú vừa tránh cho cả nhà được cái hoạ mất đầu, vừa được hưởng 20 lạng bạc trắng xoá bỏ gọn vào túi…, đề lao Nghĩa thì kiếm được cái áo của Hạ Du trước khi anh lên đoạn đầu đài, ông Hoa và nhiều người khác thì mua được máu về chữa bệnh lao, lão Cả Khang thì phấn khởi kiến được món tiền bán máu…

– Qua hai chuyện ấy, Lỗ Tấn muốn gửi tới người đọc bức thông điệp: Đó là cảnh tối tăm, u mê, ngu muội của đất nước Trung Quốc lúc bấy giờ. Nhà văn muốn một trần, phơi bày các căn bệnh tinh thần của họ.

+ Bánh bao tẩm máu người là thứ thuốc quái đản gây chết người. Lỗ Tấn muốn thức tỉnh mọi người đó là thứ thuốc độc, mê tín dị đoan. Muốn chữa được bệnh lao phải chữa bằng khoa học (bệnh không hiểu biết về khoa học).

+ Cần phải có thuốc đặc hiệu để chữa bệnh u mê, ngu muội, trì trệ bảo thủ của tư tưởng phong kiến còn ăn sâu trong tiềm thức nhân dân, bệnh dửng dưng, vô cảm trước nỗi đau của đồng loại (bệnh không không hiểu biết về chính trị).

+ Cần phải có thuốc để chữa bệnh xa rời, thoát ly quần chúng của những người làm cách mạng. Nếu không biết đoàn kết giai cấp, nếu quần chúng còn u mê chưa giác ngộ thì máu của người cách mạng còn phải đổ xuống một cách vô nghĩa.

⇒ Đất nước Trung Quốc lúc ấy như một con bệnh thập tử nhất sinh cần phải có thuốc chữa trị để tránh khỏi nạn vong quốc.

Bình chọn 5 sao cho nội dung bài viết:
Tuyệt vời.

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.