Đóng vai nhân vật Trương Sinh kể lại câu chuyện thương tâm của gia đình

dong-vai-nhan-vat-be-dan

Đóng vai nhân vật Trương Sinh kể lại câu chuyện thương tâm của gia đình

Cha tôi mất sớm, tôi chỉ còn có mẹ già. Mẹ tôi sức yếu chưa biết gắng gượng được bao lâu. Ngày đêm bà mong mỏi tôi lập gia thất, sinh con đẻ cháu nối dõi tông đường, bà có khuất cũng thấy yên lòng. Thương mẹ, tôi cũng để ý đến việc tìm kiếm nàng dâu tốt cho mẹ.

Nghe tiếng làng bên có một người con gái tên là Vũ Thị Thiết, tính nết thuỳ mị, tức đức vẹn toàn khuôn phép chuẩn mực nên tôi bèn thưa mẹ cho cưới xin nàng ta. Tình cảm vợ chồng chưa đong đầy tình cảm được bao lâu thì lúc bấy giờ triều đình mới ban lệnh cho tuyển binh lính đi đánh Chiêm Thành. Tuy tôi là con nhà dòng nhưng không có học tên đã ghi trong sổ phải đi sung binh loạt đầu. Trước lúc lên đường, mẹ và vợ tiễn dưa lời tha thiết, mong mỏi tôi được bình an và sớm trở về. Tôi chẳng ham gì công danh nên thề hứa sẽ cản thận và trở về khi giặc dã đã dẹp yên, không vì công danh mà làm tổn hại bản thân.

Bấy giờ vợ tôi đương có mang, sau khi tương biệt vợ con được mươi ngày thì nàng đã hạ sinh một đứa bé trai và đặt tên là Đản. Thời gian cứ thế trôi đi một cách vô tâm và bình lặng , còn Trương Sinh tôi đang bế tắc trong nghịch cảnh của mình . Nửa năm qua tôi sống trong nỗi buồn tủi nhớ thương vợ và mẹ ở nhà đang ngóng trong chờ đợi tôi trờ về từng ngày, nghĩ đến mà lòng quặn thắt. Bất ngờ lúc ấy có người báo tin rằng mẹ tôi đã bệnh mà qua đời vì đã quá nhớ thương tôi mà đâm ra bệnh mà chết.

Bổn phận làm con chưa được vẹn toàn, chưa chăm sóc phụng dưỡng để đền trả công ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ mà mẹ đã ra đi mãi mãi . Nỗi đau xót ấy cứ mãi theo tôi trong đêm tối tăm mịt mù lạnh lẽo này. Qua năm sau , giặc ngoan cố đã chịu trói , việc quân đã kết thúc. Tôi liền về ngay quê nhà được biết con mình đã biết nói. Tôi hỏi mồ mẹ rồi bế bé Đản đi thăm, đứa trẻ không chịu đi theo tôi ra tới đồng thì nó quấy khóc. Mặc dù rất mệt nhưng tôi vẫn kiềm lòng dỗ dành con nhỏ của mình. Chẳng ngờ đâu, Đản thốt lên những lời ngây thơ, khiến tôi nghi ngờ vợ tôi đã không giữ gìn trinh tiết và phẩm hạnh trong nhưng ngày tôi ở nơi sa trường.

Tính tôi hay ghen nghe con nói vậy tin chắc đinh ninh là vợ hư, không còn cách gì tháo cởi ra được. Về đến nhà tôi liền lôi vợ ra la mắng , buôn lời chỉ trích mặc kệ láng giềng hết lời bênh vợ, tôi vẫn không tin. Vợ tôi gạn hỏi việc kia ai nói nhưng tôi vẫn không nói ra là lời con nói. Trong cơn ghen tức tôi liền đuổi nàng ra khỏi nhà mặc cho họ hàng bênh vực và biện bạch cho nàng. Tôi không ngờ, vì quá đau buồn, bị tôi ruồng rẫy, nàng đã tìm đến cái chết trên bến sông.

Mấy hôm sau tôi ngồi với bé Đản trong căn phòng không vắng vẻ chợt con chỉ lên cái bóng của tôi trên tường nói là cha Đản. Ngay lúc ấy tôi mới chợt hiểu, khi tôi vắng nhà vì quá đau buồn nên nàng mới nói dối bé Đản cái bóng là cha Đản để con không nghĩ rằng nó không có cha. Bây giờ thì cũng đã quá muộn rồi, cảnh vật nay còn mà người thì đâu mất?

Phan Lang là người cùng làng với tôi đêm ấy hắn nằm mơ thấy có một cô gái mặc ái xanh van xin hắn tha mạng. Sáng dậy hắn nhặt được một con rùa màu xanh liền đem thả con rùa về nơi vốn có của nó. Sau khi đi câu cá thì hắn bị trượt chân té xuống dòng sông . Đúng lúc đó tôi đang đi ngang liền nhảy xuống sông tìm huynh ấy nhưng chẳng thấy đâu. Tôi mới về báo quan để cho binh lính đi tìm. Hôm sau có một chàng trai đến nhà tôi và nói rằng tôi đã gặp vợ của anh là nàng Vũ Nương. Mới đầu tôi cũng chẳng tin lời hắn ta nói nhưng hắn bảo rằng Vũ Nương gửi một chiếc hoa vàng và dặn: “Nhờ nói hộ với chàng Trương, nếu còn nhớ chút tình xưa, nên lập một dàn giải oan ở bến sông,đốt cây thần đăng chiếu xuống nước, tôi sẽ hiện về. “

Vì có chiếc hoa vàng ấy tôi mới tin lời hắn ta liền lập một dàn giải oan ở bến sông Hoàng Giang như lời Vũ Nương căn dặn. Ngay lúc đó vợ tôi hiện lên thật nhưng lúc ẩn lúc hiện. Nàng ngồi trên một chiếc kiệu hoa mặc y phục đẹp lộng lẫy theo sau là năm mươi chiếc xe cờ tán, võng lọng, rực rỡ đầy sông. Tôi vội gọi nhưng nàng vẫn ở giữa dòng sông mà nói vọng vào:

“Thiếp cảm ơn, ơn đức của Linh Phi đã thề sống chết cũng không bỏ. Đa tạ tình chàng thiếp chẳng về lại được nhân gian nữa. “Rồi trong chốc lát , bóng nàng loang loáng mờ nhạt dần mà biến đi mất .

Tôi gục đầu bên gốc cây thổn thức, mơ màng lúc thật lúc giả. Một sự ân hận ghê gớm vào tâm can tôi. Chỉ vì một cơn ghen mù quáng mà tôi đã làm cho tình chàng nghĩa thiếp đã ra đi mãi mãi . Sai lầm của tôi không thể nào cứu chữa được nữa . Suốt đời suốt kiếp trong tim tôi vẫn mãi khắc ghi hình bóng của nàng và sai lầm mà tôi đã mắc phải trong kiếp người này.

Bài viết cùng chủ đề:

Đánh giá bài viết:

Địa chỉ email của bạn sẽ không bị tiết lộ.