Giới thiệu vài nét về nhà văn Lỗ Tấn

gioi-thieu-vai-net-ve-nha-van-lo-tan

Lỗ Tấn (1881-1936) là nhà văn xuất sắc nhất của nền văn học Trung Quốc thế kỉ XX.  Ông xuất thân trong một gia đình quan lại sa sút. Sau 4 lần đổi nghề, năm 1907, Lỗ Tấn quyết định làm nghề viết văn.

Tác phẩm tiêu biểu: Tập truyện Gào thét, Bàng hoàng, Chuyện cũ viết lại. Truyện vừa: AQ chính truyện,…

Nội dung: phanh phui các “căn bệnh tinh thần” của quốc dân, lưu ý mọi người tìm cách chạy chữa

Phong cách nghệ thuật:

Lỗ Tấn là nhà văn hiện thực xuất sắc của Trung Quốc đầu thế kỉ XX. Ông là người khởi xướng đổi mới hình thức thể loại truyện ngắn và phát triển thể loại tạp văn.

Về bút danh: Lỗ Tấn ghép từ họ mẹ – bà Lỗ Thụy và chữ Tấn trong chữ tấn hành nghĩa là đi nhanh lên, do lúc nhỏ Lỗ Tấn thường đi học muộn, bị thầy giáo phê bình, ông khắc lên bàn hai chữ tấn hành để tự nhắc nhở mình cần nhanh hơn; sau này ghi nhớ kỉ niệm đó và cũng để nhắc nhở mình nên ông lấy bút danh Lỗ Tấn.

Cuối thế kỉ XIX, do sự xâm lược và chia cắt của các nước đế quốc (Nga, Nhật, Anh, Pháp, Đức) nên TQ thành 1 nước nửa pk nửa thuộc địa ốm yếu, què quặt, lạc hậu. Thanh niên TQ cuối XIX-đầu XX đều trăn trở tìm đường “cứu vong” cho dân tộc. Lỗ Tấn là một trong những người tiên phong đó. Tuổi trẻ, ông đã nhiều lần đổi nghề để tìm một con đường cống hiến cho tương lai dân tộc: lúc đầu vì mong ước đi nhiều nơi nên ông học nghề hàng hải, sau đó ông thấy đất nước có nhiều tài nguyên và nghĩ khai thác tài nguyên làm giàu cho đất nước nên đổi sang nghề khai mỏ.

Và rồi nhờ học giỏi ông được học bổng sang Nhật, lúc này ông chứng kiến có nhiều người bệnh nghèo không có thuốc chữa trị, một số người chết vì những phương thuốc lạc hậu (giống như cha ông: chữa bệnh phù thủng bằng phương thuốc là rễ cây mía kinh sương 3 năm và một đôi dế đủ cả con đực, con cái) nên ông chọn học nghề y với hi vọng về nước sẽ chạy chữa cho những con bệnh vì ngu dốt bị lừa bịp mà chết, lúc chiến tranh sẽ xin vào quân y.

Nhưng rồi nhân một lần xem phim thời sự giữa giờ học, Lỗ Tấn thấy cảnh một người Trung Quốc bị quân Nhật trói ở giữa chuẩn bị xử chém, xung quanh là những kẻ đứng xem, người nào người nấy thân thể khỏe mạnh còn vẻ mặt thì đần độn. Từ đó ông nhận thấy học thuốc không còn là việc quan trọng vì dân mà còn ngu muội, hèn nhát thì dù thân thể có khoẻ mạnh, cường tráng cũng chỉ có thể làm thứ người mà người ta đem ra chém đầu thị chúng và và thứ người đứng xem vô vị như thế kia mà thôi. Cho nên điều trước tiên là phải biến đổi tinh thần họ. Và theo ông để làm điều đó không gì hiệu quả bằng văn nghệ nên cuối cùng ông theo nghề viết văn để thức tỉnh quốc dân đồng bào.

Con đường gian nan để chọn ngành chọn nghề của Lỗ Tấn vừa mang dấu ấn của lịch sử Trung Hoa thời cận hiện đại vừa nói lên tâm huyết của một người con ưu tú của dân tộc.

Chủ đề nổi bật trong sáng tác của Lỗ Tấn: chọn đề tài từ cuộc sống của những người bất hạnh trong xh với bệnh tật, với mục đích lôi hét bệnh tật của họ ra, làm cho mọi người chú ý tìm cách chạy chữa: phép thắng lợi tưởng tượng, an phận, cam chịu, dửng dưng, vô cảm… Ông còn có 16 tập tạp văn, 75 bài thơ…

Bác Hồ thời trẻ rát thích độc Lỗ Tấn vì ở đây có sự gặp gỡ của lí tưởng giải phóng dân tộc theo con đường cách mạng vô sản, sự đồng điệu hai tâm hồn nghệ sĩ, sự gặp gỡ của 2 ngòi bút châm biếm chính trị…Nhà thơ, nhà phê bình văn học Trung Quốc – Quách Mạc Nhược từng nói: “Trước Lỗ tấn chưa hề có Lỗ Tấn, sau Lỗ Tấn có vô vàn Lỗ Tấn.” Câu nói này cho thấy tầm ảnh hưởng lớn lao của nhà văn Lỗ Tấn đối với văn hóa, văn nghệ Trung Quốc.

Những năm 30 của thế kỉ XX, Lỗ Tấn từng được đề cử làm ứng viên giải thưởng Nô-ben về văn học nhưng ông từ chối với lời tâm sự cùng bạn bè: “Nếu lấy tiền thưởng rồi không viết được gì hay hơn thì thật xấu hổ; chi bằng cứ sống nghèo khổ không tiếng tăm gì nhưng nhàn tâm mà hơn”. Năm 1981, Lỗ Tấn được công nhận là danh nhân văn hóa thế giới. Ông còn được xem là “linh hồn dân tộc” Trung Hoa.

Bình luận: