Cảm nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý

cam-nghi-ve-thay-co-giao-ma-em-yeu-quy

Cảm nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý

  • Mở bài:

Bảy năm trôi qua rồi, đã có rất nhiều thầy cô giáo yêu thương, nẫng đỡ và dìu dắt tôi bước đi trên con đường học tập nhưng tôi không bao giờ quên cô giáo Hạnh, người đã chăm sóc và dạy dỗ tôi từ năm lớp lá.

  • Thân bài:

Miêu tả và cảm nghĩ về ngoại hình của cô:

Năm tôi học lớp lá, cô Hạnh khoảng hơn bốn mươi tuổi. Cái tuổi không còn trẻ nữa nhưng chưa hẳn đã già. Nhìn cô trông rất điềm đạm và hiền hậu vô cùng. Cô Hạnh có khuôn mặt hình trái xoan, lúc nào trên môi cũng rạng rỡ một nụ cười chào đón. Mái tóc cô cuốn xoắn, màu nâu đen, mềm mại thả xuống hai bên bờ vai. Đôi mắt tròn, ánh nhìn thân thiện. Lúc nào cô cũng nhìn chúng tôi hiền từ. Cô không bao giờ to tiếng hay quắc mắt đe dọa mỗi khi chúng tôi ồn ào như các cô khác.

Lời cô nói nghe ngọt ngào và ấm áp lắm. Dù chúng tôi có phạm lỗi gì đi nữa, cô cũng nhẹ nhàng vuốt tóc động viên hoặc ôm chúng tôi vào lòng, từ tốn khuyên bảo. Giọng hát của cô êm dịu như gió thổi, mát lành như dòng nước chảy, ấm áp như lời mẹ ru. Mỗi khi cô dạy chúng tôi hát, cả lớp đều nghiêm túc làm theo. Cứ cô bắt nhịp là chúng tôi hát theo, dù có bạn chưa thể thuộc lời. Chao ôi, tôi nhớ mãi những bài hát cô đã dạy tôi lúc ấy, lúc nào tôi cũng ngân nga hát cho đến tân bây giờ. Nó khắc sâu vào lòng tôi, làm nên kí ức tươi đẹp và êm dịu vô cùng.

Miêu tả và cảm nghĩ về tình yêu thương của cô dành cho em:

Cô Hạnh yêu thương chúng tôi như con vậy. Chúng tôi bạn nào chưa ngoan, chưa tốt, cô khuyên bảo, hướng dẫn làm những điều tốt đẹp. Mỗi khi có bạn bị ốm, không chịu ăn, cứ mếu máo khóc mãi, cô dịu dàng ôm vào lòng, lau nước mắt cho và kể chuyện cho bạn ấy nghe. Những câu chuyện cổ tích có bà tiên, ông bụt; những câu chuyện về người tốt, việc tốt. Dù chúng tôi chưa hiểu lắm nhưng thấy hay hay, ai cũng chăm chú lắng nghe.

Cực nhất là vào giờ ăn. Cô chạy thoăn thoắt từ bàn này đến bàn kia chăm lo cho tất cả được ăn uống tươm tất. Nhiều bạn không biết tự ăn, cô phải giúp bạn ấy ăn. Như người mẹ hiền, cô yêu thương và nâng niu tất cả chúng tôi từ bữa ăn đến giấc ngủ. Chúng tôi thật hạnh phúc khi có cô.

Một lần, tôi bị ốm, ba mẹ bận đi làm đành đưa tôi đến trường. Mẹ đã gặp cô, nhờ cô chăm sóc tôi. Hôm ấy, tôi cứ ôm lấy cô không chịu rời khiến cô không làm gì được. Cứ buông ra là tôi khóc. Cô không bế, tôi thét lên đến khàn cả cổ, cô vội chạy đến ôm tôi. Khi cơ thể đau đớn, tôi sợ phải ở một mình. Ở nhà cũng thế, mẹ phải ôm, tôi mới hết sợ.

Sau bữa ăn trưa, tôi không chịu uống thuốc. Nó không đắng lắm nhưng sao tôi cứ thấy sợ sợ, không dám uống. Cô Hạnh phải năn nỉ mãi, tôi mới uống. Cô đút từng muỗng một, kiên trì và niềm nở. Tôi thương cô quá. Thương cô vì tôi mà không quản ngại gian lao, không quát, không mắng, hăm doạ hay rách phạt.  Sau khi cố gắng uống hết chén thuố, mệt quá, tôi ngủ một giấc dài. Đến giờ học buổi chiều, cô vẫn để tôi ngủ cho mau khỏe.

Cảm nghĩ về vai trò của thầy cô giáo:

Dưới ánh mặt trời không có nghề nào cao quý hơn nghề dạy học. Và không có ai tốt hơn mình ngoài mẹ và cô. Cô Hạnh như người mẹ hiền của chúng tôi. Tấm lòng yêu thương của cô là tia sáng mặt trời đẹp nhất đối với sự phát triển tâm hồn non trẻ của chúng tôi mà không có gì thay thế được.

Không có cô, tôi không thể hiểu hết được nỗi vất vả mà người thầy, người cô đã trải qua mỗi ngày. Không có cô, có lẽ ngay từ những ngày đầu đi học, tôi không cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của thầ cô dành cho học sinh. Chính cô là người đã gieo vào tâm hồn tôi những hạt giống xanh, thổi vào hồn tôi những cơn gió mát và khẳng định ở tôi niềm tin vào ngày mai, ngày đó chắc chắn là những ngày tươi sáng.

  • Kết bài:

Ngày rời xa trường mầm non, rời xa cô Hạnh, tôi khóc nhiều lắm, cứ mãi ôm cô không chịu về. Mẹ năn nỉ mãi và hứa sẽ đưa tôi đến lớp, tôi mới chịu nghe. Thời gian thắm thoát trôi đi, những năm học lặng lẽ đi qua, tôi dần lớn lên, hình ảnh cô Hạnh với nụ cười hiền từ, đôi tay mềm mại mãi mãi in đậm trong kí ức của tôi không bao giờ phai mờ.

Bài viết liên quan:

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.